Góc nhỏ Sài Gòn

Yêu Sài Gòn từ những điều giản dị

 

Tôi đã từng nghĩ mình chẳng thể yêu nổi thành phố này. Ngay ngày đầu tiên đặt chân đến Bến xe Miền Đông tôi đã bị mất cắp. Số tiền ba mẹ chắt chiu để cho tôi đóng học phí đầu năm học đã bị kẻ gian móc mất. Rồi những ngày tháng trọ học ở dưới làng Đại học Thủ Đức đã cho tôi thấy Sài Gòn không hề hào nhoáng và phồn hoa như tôi vẫn tưởng tượng. Ở đây ngày nào cũng nghe chuyện sinh viên bị trộm cắp, những tiếng than thở vì những phòng trọ chật hẹp, nóng nực… Tôi chỉ mong muốn học xong 4 năm đại học rồi nhanh chóng rời khỏi thành phố này để về quê hương của mình.

Nhưng Sài Gòn đã dạy cho tôi một điều rằng, để yêu một mảnh đất hay một điều gì đó thì cần có thời gian. Sài Gòn cũng cho tôi hiểu rằng đừng vội vàng kết luận hay đánh giá bất cứ điều gì. 4 năm ở Sài Gòn, mỗi ngày một ít tôi chứng kiến những điều tốt đẹp nhỏ bé ở nơi đây. Tôi thay đổi cái nhìn và thương Sài Gòn tự lúc nào chẳng hay.

Đó là cái lần tôi đang chạy xe bon bon trên đường, một người chạy theo sau và hét to: “Gạt chân chống lên kìa em ơi”. Cũng có một lần xe tôi bị hết xăng và phải đẩy bộ. Một người đi đường thấy vậy bảo tôi ngồi lên xe và đẩy tôi đến cây xăng. Quay qua quay lại chưa kịp cảm ơn người đó đã rồ ga chạy mất. Lòng tôi trào dâng niềm xúc động. Có nhiều người giúp đỡ người khác mà chẳng cần nhận về điều gì dù là tiếng cảm ơn.

Sinh viên trọ học, tôi ăn cơm bụi ngày 2 bữa. Quán cơm sát con hẻm khu trọ tôi ở, bà chủ tiệm nhẵn mặt tôi. Bà biết cuối tháng, ba mẹ chưa kịp gửi tiền vào tôi chỉ ăn cơm với rau xào. Một vài lần như vậy bà cười bảo: “Thôi thì cứ ăn đi. Hồi nào có tiền thì trả thêm, có bấy nhiêu đâu mà bày đặt. Thanh niên trai tráng ăn nhiều cho có sức mà học. Ngày xưa tao cũng mơ được đi học đại học như bây mà kẹt cái nhà nghèo, cơm không đủ ăn lấy đâu đi học…”. Cứ thế, những ngày cuối tháng dù tôi không nói ra nhưng bà chủ quán cơm đều mang ra cho tôi dĩa cơm đầy thịt hoặc cá, bà còn cho tôi cơm thêm miễn phí, khi nào ba mẹ tôi có tiền hoặc tôi lãnh lương tiền gia sư sẽ trả. Tôi có lần hỏi bà rằng không sợ tôi quỵt hay sao. Bà cười ha hả: “Có mấy trăm ngàn mà nó làm như mấy tỷ. Không trả thì thôi, nhiêu đó tao cũng đâu có nghèo được”. Cái giọng cười hào sảng, vô tư như thế này tôi còn bắt gặp rất nhiều ở giữa thành phố xa hoa này. Dù giàu hay nghèo, họ vẫn có cái kiểu sống lạc quan và vô tư như vậy đó.

Cứ như vậy, những điều rất đỗi nhỏ bé, bình thường đã khiến tôi thương thành phố này. Tôi đã biết sống chậm lại, nhìn ánh mắt thương yêu, lạc quan để nhìn nhận mọi thứ. Những điều tốt đẹp, tình người vẫn luôn luôn tồn tại và hiện hữu. Và tôi nhận ra, Sài Gòn cũng là một thành phố đáng sống chỉ cần ta luôn đối đãi với nhau bằng sự tử tế.

Lê Hoàng Nam
(ĐH Bách khoa TP.HCM)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 555

Ý Kiến bạn đọc