Tản văn

Vườn của mẹ

Mẹ bảo, người ta có gia tài này, gia tài nọ còn mẹ chỉ có các con và mảnh vườn be bé sau hông nhà thôi. Nhớ về mảnh vườn của mẹ là nhớ về khuông đất be bé, dậu mồng tơi lúc nào cũng xanh ngăn ngắt. Dăm ba ô bí ngô quanh vườn quả nằm lăn lóc ngoan hiền như những chú lợn con và ong bướm thì lúc nào cũng rập rờn về dạo chơi, hút mật. Khuông đất mẹ rào chắn cẩn thận và vuông vức. Mùa hè, mẹ xới tơi từng khối đất đã bị cái nắng miền Trung làm khô không khốc. Mẹ để ải rơm rạ, ủ ẩm vuông đất và gieo những hạt mầm. Tay mẹ thoăn thoắt từ ban mai sương còn đọng trên phiến lá đến tối mịt nắng đã tắt sau lưng. Mẹ chăm bẵm mảnh vườn bằng tất cả sự cần mẫn, yêu thương…

Anh-minh-hoa---Vuon-cua-me

Rau ở vườn mẹ trồng theo mùa, xen canh, thâm vụ. Từ những cây rau đay, mồng tơi quen thuộc cho đến những thứ rau dân dã nhưng lạ… tai khác: rau tàu bay, núi, cần… Mỗi bữa ăn, món rau mẹ nấu đều mang hương vị riêng và cuốn hút; nồi cơm dù không có thịt cá, hải sản gì cao cấp nhưng vẫn hết sạch veo. Ăn cơm cùng mẹ là nhớ tới mảnh vườn sau nhà với biết bao công tần tảo, mồ hôi ướt đẫm lưng áo mẹ. Những đứa con đi xa, về với mẹ, cũng chỉ muốn ào ra vườn ngắm những cây rau xanh mát mắt. Và rồi, khi rời chân xa nhà, bao giờ cũng được mẹ dúi vào ba lô ít quà từ mảnh vườn của mẹ.

Nhớ về mảnh vườn của mẹ không chỉ nhớ những loài rau làm bữa ăn cho gia đình. Đó còn là vườn thuốc nho nhỏ, trị bệnh rất hiệu nghiệm. Những lúc ấy mẹ không chỉ là một nhà làm vườn, mà còn là một “bác sĩ gia đình”. Cây lá bỏng để chữa bỏng khi sơ ý đụng phải lửa. Lá tía tô ăn với cháo hoa nóng là cách mẹ giải cảm cực hiệu quả. Nắm lá chanh, lá sả của mẹ cũng làm nên nồi nước diệu kỳ cho những đứa con của mẹ hết sài chốc, ghẻ lở, tóc thì thơm thoảng như nàng công chúa trong truyện cổ tích…

Vườn của mẹ đi xa là nhớ, về là thương. Thương vì từng cây giống bị sâu bệnh, mẹ trằn trọc cả đêm không ngủ. Thương vì một hành động vô ý của ai đó mà rau vườn mẹ bị dập nát dưới chân bầy gia cầm, gia súc. Mỗi cây lá trong vườn mẹ đều mang nét tảo tần của đất lành chịu thương chịu khó, của dáng người lam lũ một nắng hai sương.

Vườn của mẹ chẳng lúc nào vơi đi trong nỗi nhớ của con. Phố thị tất bật, ồn ào xe cộ, con chỉ muốn về bên vườn của mẹ. Về để chỉ ngồi bệt xuống bên một luống rau, tỉ mẩn nhìn đàn kiến nối đuôi dưới lớp đất tơi xốp thế cũng đã bớt đi sóng gợn trong lòng. Con người ta cứ lo mải miết tới những đâu đâu xa tít mà không ngờ rằng, ngay chính mảnh vườn sau nhà kia cũng là nơi nên về. Con chỉ mong mẹ đủ sức khỏe để chăm bẵm mảnh vườn của mẹ, để mỗi ngày con lại thấy nụ cười trên mặt mẹ rạng ngời.

Quyền Văn
(Đại học Thủy lợi, Đống Đa, Hà Nội)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 406

Ý Kiến bạn đọc