Tản văn

Viên kẹo can đảm

Bi, 8 tuổi, dắt em nó là Ti, 5 tuổi vào cửa hàng.

- Cô bán cho cháu viên kẹo can đảm ạ.

Cô bán hàng nhón người nhìn kỹ Bi để xem mình có nghe nhầm không. Cậu bé nhìn cô với đôi mắt mở to, không có vẻ gì là đùa cợt.

Bên cạnh, bé Ti hết nhìn cô bán hàng rồi nhìn anh nó. Nét mặt hơi căng thẳng.

- Tất nhiên là cô có viên kẹo đó rồi. Nhưng cho cô hỏi cháu mua nó để làm gì? – Cô bán hàng nói.

- Cháu mua cho em cháu – Bi nhìn Ti rồi nhìn cô bán hàng – Tối nay chủ nhật, mẹ cháu phải trực trong bệnh viện. Bố cháu thì đi làm ở công trình xa. Chỉ còn hai anh em cháu ở nhà. Em cháu sợ ma. Cháu dỗ thế nào nó cũng sợ. Cháu nói thôi để anh đi mua viên kẹo can đảm, ăn vô là hết sợ liền.

Bé Ti nhìn cô bán hàng. Ánh mắt như muốn xác nhận điều anh nó nói là đúng. Cô bán hàng lấy ra 3 viên kẹo gừng và nói:

- Đây 3 viên kẹo can đảm. Chỉ có điều kẹo hơi cay. Ăn nhiều cay nhiều.

Cô bán hàng nhìn Ti, nói tiếp:

- Nếu cháu ăn được viên đầu tiên thì bắt đầu có sự can đảm. Viên thứ hai thì sự can đảm tăng dần. Viên thứ ba thì cháu hoàn toàn can đảm. Cháu có sợ cay không?

- Không, cháu không sợ! – Ti nói, giọng cương quyết.

Cô bán hàng nhìn theo hai anh em ra khỏi cửa hàng với những bước đi nhanh nhẹn.

Từ Nguyên Thạch
(Q. Tân Bình)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 500

Ý Kiến bạn đọc