XEM BÁO GIẤY
Thơ

Về quê

 

Những con đường tuổi thơ tôi qua
Mùa khô bay đầy nắng bụi
Mùa mưa bùn trơn lầy lội
Mùa nước ngập sâu cầu khỉ gập ghềnh

Có những mùa nước nổi lênh đênh
Lũ nhóc chúng tôi bơi xuồng đi học
Tìm con chữ trong mưa dầm gió lốc
Rồi cũng đánh rơi theo hạt thóc trên đồng

Ngọn đèn dầu loe loét giữa đêm đông
Thắp cho tôi chút vị đời trên trang vở
Giã từ quê tôi theo chân trời rộng mở
Bỏ lại cây đa buồn thả lá cuối sân trường

Bạn bè tôi mỗi đứa một phương
Dăm thằng ở lại với miền quê lam lũ
Lâu lắm tôi mới trở về quê cũ
Chẳng thấy cây đa lồng lộng đầu làng

Cây đa già như sợi khói chiều tan
Cứ lãng đãng trong miền ký ức
Cánh đồng mênh mông giờ kẻ ô ngang dọc
Con đường xưa cao vượt nước mùa đầy

Đường thênh thang màu nhựa ẩn trong cây
Hàng trụ điện dẫn tôi vào xóm nhỏ
Những mái nhà nhìn tôi giương ngói đỏ
Ôi, biết đâu tìm hình bóng của ngày xưa

Tôi âm thầm nhặt chiếc lá bóng mưa
Màu vàng ấy se lòng tôi tê tái
Những cô bạn giờ đã thành bà ngoại
Trăm năm chỉ chớp mắt thôi mà…

30-3-2016

Trịnh Bửu Hoài
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 424

Ý Kiến bạn đọc


Thơ

Về quê

tre

Bao năm mới trở về quê
Bông sen trắng cũng đỏ hoe mắt nhìn
Đỏ như là máu trong tim
Hàng bông bụt, lối chị em hay đùa
Làm tiền – Lá mít thì to
Bàn tay thì bé bán mua cả ngày
Cái khung cửi biết còn quay
Bác nhìn khắp lượt giơ tay vẫy chào
Mảnh vườn xưa đã thế nào
Mái gianh giọt giọt mưa rào còn rơi
Thân thương đứng giữa mọi người
Giọng quê ấm áp nụ cười ở quê
Cúi đầu Bác bước lên hè
Nhìn xem khắp lượt bạn bè ở đâu
Thẫn thờ tay nắm tay nhau
Vừa để chỏm đã bạc đầu, trọc lơ
Làng Sen, ai có thể ngờ
Con Cụ Sắc – là Bác Hồ về đây…

Nguyễn Hưng Hải

Ý Kiến bạn đọc