Một góc làng quê

Trâm ổi thơm xa

Trong các loài hoa dân dã mọc hoang ven đường lộ, dưới chân rào, nơi người sống bước ngang qua không đếm xỉa tới, chỗ người chết nằm nhớ hay quên cuộc đời mình đã bỏ lại đâu đó để trở về tôi vẫn thích nhất hoa trâm ổi. Trâm hẵng là tên con gái, một cái tên dịu dàng, quê mùa, rất đời thường, có vẻ như chịu đựng, khiêm nhường. Tôi biết từ lúc còn nhỏ, tháng ngày thơ ấu ở quê có một loại cây tên Trâm, có trái chín màu tím đen con nít thích ăn, nhất là con gái, ăn xong cái miệng tím rịm, nụ cười tím rịm, chót lưỡi đầu môi tím rịm.

So-507--Anh-minh-hoa---Tram-oi-thom-xa---Anh-1

Đó là trái trâm, có vị vừa ngọt vừa chát, một thứ trái hút hồn con nít ở quê, tôi rất nhớ những cô bạn gái thuở nhỏ chơi đánh đũa, thảy banh, nhấm nháp trái trâm hồn nhiên cười, nụ cười tím hết cả thời thơ ấu ma mị. Rồi cũng có một loại cây mọc hoang bờ ruộng sống bền bỉ, xác xơ, héo tàn nắng hạ, mưa đông, bất chấp mùa màng thời tiết, đó là cây trâm bầu. Cây cao, xòe tán rộng, có thể che mát cho người lở đường ngồi nghỉ chân, tìm chút gió mát đồng nội. Nhưng cây trâm bầu lại có rất nhiều sâu, những con sâu lông đen to như đầu đũa, gớm ghiếc bị gió đưa từ trên tán lá bay xuống bám vào quần áo, da thịt rất ngứa.

Nhưng hoa trâm ổi thì khác, đây là loại hoa bụi, hoa nhiều cánh xoe tròn như cúc, có 5 màu nên còn gọi là hoa ngũ sắc. Hoa không chỉ đẹp mà có mùi thơm ổi chín bay rất xa khỏi chân rào, ven đường lộ, dọc lối mòn. Mùi thơm của hoa bay từ phía tuổi thơ, một góc trời kỷ niệm, làm gợi thương, gợi nhớ của tình đầu khi nắm tay nhau lên dốc đầy hoa trâm ổi. Chỉ tiếc rằng ở quê tôi bây giờ ít thấy hoa trâm ổi, thuở ấy, có một lần tôi thấy rất nhiều hoa trâm ổi ở những con dốc Đà Lạt, ven chân rào những ngôi biệt thự im lìm, trầm mặc trên đường dẫn tới nhà em. Một ngôi nhà phía sau những hàng thông cổ thụ cao vút, màu trắng như khói mây.

Từ Kế Tường
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 507

Ý Kiến bạn đọc