Truyện ngắn

Tiểu Kha

1. Tôi gói ghém đồ đạc, xách chiếc ba lô nhỏ lặng lẽ đón xe vào Cà Mau. Ở Cái Nước, tôi có ông cậu mềm mỏng và tâm lí. Một thằng sạt nghiệp, đói giơ xương thì trong đầu không nghĩ được điều gì hay ngoài cái ý niệm muốn tìm một nơi trú ngụ. Cái Nước, vùng đất xa xôi, có vẻ phù hợp với tôi, tên trốn đời sợ người quen cảnh cũ…

Trong hình dung của tôi, nhà cậu không tuệch toạc thế này. Gian nhà nhỏ xíu xây trên mô đất cao, bên trong trống huơ trống hoác. Mỗi lần cậu về quê chơi, nhìn cậu, đâu ai dám nghĩ cậu sống đơn sơ đến vậy. Không lịch lãm đường bệ nhưng cũng chẳng lôi thôi lếch thếch. Cậu gọn gàng sạch sẽ, chi tiêu phóng khoáng. Đã vậy, từ ngày tôi và vợ chia đôi mọi thứ, hầu như tháng nào cậu cũng gửi tiền về cho cu Bom. Cứ như cậu có trách nhiệm cấp dưỡng cho con trai tôi không bằng. Như sợ bé Bom thiệt thòi, lâu lâu cậu còn liên hệ gửi bé Bom quà cáp. Đứng trước cái sân gạch nhà người cậu 48 tuổi chưa lấy vợ, lòng tôi rách toác. Có cái gì đó vỡ ra từng mảng lớn…

Tôi tên Nam Duyên. Cái tên đẹp nhưng không phù hợp với con trai. Ngày nhỏ tôi ghét cái tên này cực kì. Mỗi lần bị bạn trêu con trai mà duyên dáng là tôi nổi điên: “Tên do ba mẹ đặt cho, không hỏi ý tao. Cấm tụi mày trêu!”.

Bỏ học, lăn sớm vào đời, được cái lanh lẹ và chịu cực. Mười lăm tuổi đã bươn chải làm ăn, mánh này mánh khác. Mười tám tuổi, tôi thành chủ một cửa hàng lớn chuyên mua bán đồ điện tử, điện lạnh. Vùng biên địa, những ông chủ tầm tôi được xếp hàng tuổi trẻ tài cao.

Tiền bạc xông xênh, vợ chồng thuận thã. Cô ấy sinh liên tiếp hai đứa con. Bé Bom được 5 tuổi, trong một lần qua biên giới lấy hàng, không như những bận trước, tôi bị túm cổ. Hàng hóa bị tịch thu, nộp phạt. Trắng tay. Tôi thành con số 0 to tướng: không tiền bạc, bằng cấp, việc làm. Cùng lúc đó vợ nộp đơn ly hôn. Họa vô đơn chí, tôi thân bại danh liệt.

Sai-Gon-trong-mot-quan-ca-phe---Hs-Ngo-Dong
Sài Gòn, trong một quán cà phê (Trích) – Hs Ngô Đồng

Tôi tự xây cho mình cái lăng mộ ở trần gian. Hằng ngày báo mẹ ba bữa cơm, xin tiền hút thuốc, mua xị rượu trắng. Tôi hệt cái xác chết tim còn đập, chân còn bước. Nhìn tôi như con quỷ: đầu tóc chơm bơm, râu ria rậm rịt, 3 năm rồi không mua một cái áo mới, dép lê kéo xềnh xệch. Mà cũng hay, từ ngày tôi cơ hàn, chẳng thấy bạn bè nào bén mảng. Trước kia thì nhiều lắm, tình thương mến thương, 3 ngày họp nhậu 1 ngày. Những thằng bạn hệt như chiếc bóng, ngoài nắng đẹp thì thấy, vô bóng râm mất tiêu liền…

Cậu về thăm, xót xa khi thấy tôi điêu tàn, một hai bảo tôi vào chỗ cậu một thời gian. Đến vùng đất mới biết đâu lại tốt cho tôi lúc này. Thì đi. Tôi khăn gói vào với cậu…

2. Cuộc sống nơi vùng đất mới cũng chẳng giúp tôi thấy sáng sủa hơn. Căn bệnh tự kỉ vẫn trầm kha. Vẫn cô độc, đốt thuốc, uống rượu.

Cũng như bao đêm, tôi say lật khật ở cầu Kinh Huế. Bước liêu xiêu, không quan tâm đến những ánh mắt hiếu kì đổ dồn về mình. Tôi không có một ý niệm nào ngoài việc vùi đầu trong rượu, giá có chiếc xe nào đâm vô cái thằng say chán đời có phải hay không. Tất cả những chiếc xe qua đường đều tránh dù tôi cứ cố tình đi nghênh ngang…

Điện thoại trong túi đổ chuông. Móc nhìn. Làm sao có thể quên số điện thoại của người đàn bà đã sinh cho mình hai đứa con. Chắc lại gọi để nheo nhéo ngoài tiền cấp dưỡng hằng tháng tòa quy định, nên lo thêm cho con vì đứa nhỏ èo uột bệnh đau, vì giá cả thị trường thay đổi, vì… Cả ngàn câu bắt đầu bằng chữ “vì”. Chán ngán hình dung những lời lẽ lê thê, tẻ nhạt như cuốn băng cũ mèm, tôi cầm điện thoại, xìa tay ra thành cầu. Chợt một giọng nói rất trong, nhẹ bẫng:

- Không dùng nữa thì cho tôi!

Quay nhìn. Cô gái khá thanh tú. Tôi lườm:

- Là ăn mày hả?

- Ăn mày không xin điện thoại.

- Thì ăn mày… thượng hạng!

- Ý gì?

- Là thứ ăn mày không biết trời cao đất dày.

Cô gái vẫn lì lợm:

- Ôi trời! Rách như tổ đỉa còn bày đặt đi chê ăn mày. Tôi xin cái “cục gạch” đó để đem tặng người nghèo. Anh vứt đồ còn dùng được trong khi người khác không có xài, anh tạo nghiệp đó. Tôi xin là giúp anh thôi, sợ anh bị báo ứng…

Láu cá ghê chưa; miệng lanh như tép! Tôi cười thầm trong bụng nhưng mặt vẫn lạnh băng. Nghĩ sao, tôi quyết định nhét cái điện thoại vào tay cô gái và quay đi.

- Tôi mời anh uống rượu nha?

- Lí do?

- Vì cái điện thoại.

Rượu lúc này ư? Còn gì bằng. Tôi đứng lại chờ.

Quán rượu nhỏ mé đường. Nhậu khách ra vào thật đông. Tôi thích không gian ồn ào thế này, nó phù hợp để ngụy trang tâm trạng, để bị cuốn vào ngoại cảnh mà tạm quên cái bức bối bên trong. Ngồi đối diện một người đàn bà (đúng hơn, một cô gái hơi hới), mồ hôi trên trán rịn ra, tôi thấy căng thẳng. Ba năm nay, tôi chưa tiếp xúc với một cô gái nào kiểu thế này. Xinh đẹp và ngổ ngáo, rất tự nhiên không khách khí. Dám cá, tất cả những ánh mắt nhìn vào đều nghĩ chúng tôi là đôi tình nhân. Còn người trong cuộc lại mang cảm giác ngồi chung với nhau vì lí do… lảng nhách (ít ra là tôi nghĩ vậy). Cô gái ăn ngốn ngấu; còn tôi tì tì uống, li nối li, không đụng đến mồi.

- Anh đang sa đọa?

- Ừ.

- Thất tình à?

- Na ná.

- Buồn lắm hả?

- Hỏi thừa.

- Muốn làm bạn với tôi không?

- Bạn gì?

- Thì bạn… tâm tình thôi, đừng tưởng bở!

- Bở gì. Tôi không cần bạn tâm tình. Tôi cần bạn… nhậu. Ok?

- Hay đó, Ok luôn!

- Khoan, có điều kiện.

- Gì nữa?

- Phải trả tiền rượu cho tôi.

- Trời, khùng chưa. Đàn ông – nói vậy không biết nhục?

- Nhục chớ; sạt nghiệp trắng tay, đi ăn nhờ uống bám sao không nhục? Đường nào cũng nhục. Nhục trước khỏi nhục sau…

- Thôi được, tôi chấp nhận khùng, làm bạn nhậu, trả tiền rượu cho anh. Biết sao tôi đồng ý không?

- Biết.

-… ?

- Vì tôi còn… biết nhục!

Ha ha, ha ha, hai tràng cười không hẹn đồng bật ra. Hai li rượu giơ cao, khoái trá chạm cốp vào nhau. Đêm ấy tôi say chúi đầu còn Tiểu Kha vẫn tỉnh rụi như không, còn đủ sức lôi tôi ra khỏi quán, nhét lên taxi mặc cho tôi cứ lè nhè một hai đòi uống tiếp…

3. Chấp nhận làm bạn nhậu, trả tiền rượu cho tôi, Tiểu Kha cũng có điều kiện bắt tôi phải theo. Thứ nhất, vào độ nhậu, uống tới đâu dừng là quyết định của Tiểu Kha. Thứ hai, cấm tôi nhậu nhẹt kiểu la cà bê tha, đầu đường xó chợ! Cự nự, nhưng đôi mắt đẹp, long lanh quyền uy của Tiểu Kha khiến tôi nhanh chóng bị khuất phục. Cậu tôi, khỏi nói, gặp lần đầu đã ủng hộ Tiểu Kha bằng cả hai tay lẫn hai chân. Được đó con, tao nói hoài, rã bọt mép mà nó hổng nghe… Quay sang đe tôi: Mầy còn càm ràm, nó bực, nghỉ chơi là mất mối… nhậu, ráng chịu à… Được cái, Tiểu Kha cũng ý tứ, không bao giờ để tôi thèm rượu quá lâu. Thôi, cũng đành; trắng tay còn tìm được một bạn nhậu tốt kể như đời còn chưa… mất trắng, phải ráng giữ! Cậu Tư luôn mồm động viên: mày bầu bạn với nó tao thấy nên á. Con nhỏ tính thoáng, chịu chơi, lại tốt bụng… Biết rồi, khổ lắm, tôi cằn nhằn chiếu lệ nhưng bụng thì đồng ý với cậu Tư đến 8/10.

Vẻ như vị trí của Tiểu Kha đang ngày càng lớn hơn trong cuộc đời tôi…

4. – Bữa nay nhậu tôi trả tiền nha. Thoát nhục một bữa…

- Bảnh dữ! Tiền đâu ra?

- Cậu Tư cho.

- Vậy khác gì đâu? Nhục đổi nhục…

- Ít ra cũng không phải nhục với… cô! – Tôi hét lớn. Tiểu Kha không nao núng:

- Khỏi bao biện. Xin cậu Tư hay xin tôi vẫn cứ là… xin. Muốn thoát nhục, đi kiếm tiền đi…

- Một thằng ma cà bông sạt nghiệp trắng tay, không nghề ngỗng, bằng cấp chuyên môn kiếm đâu ra tiền? Hay tôi đi… cướp nhà băng?

- Đừng, chuyện ấy quá sức anh. Nghe tôi: đi làm thuê đi.

-Bộ dạng tôi vầy – ai thuê?

-Tôi thuê!

Tiểu Kha dắt tôi đi.Chủ shop điện máy trên phố đang cần một chân quản lí bán hàng. Làm được không? Được. Có Tiểu Kha bảo lãnh, ông chủ đồng ý cho tôi thử việc. Hai tuần, việc chạy tốt, ông chủ Ok. Còn phải hỏi, kinh doanh điện máy là nghề của tôi. Chó ngáp phải ruồi, tự nhiên đâu “vô hộp” hay dữ. Không uống rượu nữa nha. Muốn nhậu đợi cuối tuần. Ráng làm việc cho tử tế, “gút-bai” cái nhục ăn xin dài hạn đi… Nói năng như tạt nước lạnh, ấy là tính cách của Tiểu Kha. Kệ, vậy cũng có cái hay, lời khéo ít thật. Tôi nắm chặt tay Tiểu Kha, cái nắm tay hàm ngụ một lời hứa…

5. Tôi nhấp nhổm chờ Tiểu Kha nơi góc quán. Cuối tuần. Cà phê/cocktail Lovely cao cấp tầng 7 kín đáo và thơ mộng, lác đác vài cặp tình nhân. Lần đầu tiên tôi hẹn Tiểu Kha ra đây kể từ lúc “thoát nghèo”. Đủ tiền vô, hẳn rồi; nhưng còn lí do khác, quan trọng hơn. Tôi cần một không gian lãng mạn cho cái lí do kia…

7, rồi 8 giờ, Tiểu Kha không tới. Điện thoại báo: thuê bao hiện không liên lạc… Ruột gan tôi như lửa đốt. Định rời quán thì cậu phục vụ mang vào mảnh giấy. Xin lỗi, việc đột xuất K không tới được, anh về mở email đọc thư K… Đi tong cái hẹn chiều thứ bảy chuẩn bị dày công. Còn bày đặt thư với từ. Chuyện quái quỉ gì đây không biết. Tôi bực dọc đứng dậy, suýt xô đổ chiếc ghế…

Anh Nam Duyên!

K vô cùng xin lỗi anh. K biết tình cảm anh dành cho K nhưng K không thể. Thú thật, K đến với anh ban đầu chỉ vì lòng trắc ẩn, muốn giúp anh đứng lên, làm lại cuộc đời. Còn nữa, còn sự nhờ vả của cậu Tư, người bạn vong niên mà K rất quí trọng, hàm ơn. Phải vậy thôi; K cũng đã một lần sụp đổ, thua buồn – đến mức quị ngã, buông xuôi – và người chìa tay ra giúp K đứng dậy, không ai khác, chính là cậu Tư…

Anh Nam Duyên!

K đã không nhìn lầm anh, người đàn ông bản lĩnh, tài năng trốn nấp sau cái vỏ ngoài bệ rạc, bê tha. Bầm dập đớn đau để mà “lớn”, ai rồi cũng phải nếm trải – ít nhất một lần – anh ha. Không sao, giờ mọi sự qua rồi. Giờ thì anh Nam Duyên đã “đứng dậy” được. Không chỉ đứng được, còn đứng vững vàng, đầy triển vọng. Sứ mệnh của K đã hoàn tất, không còn lí do gì để K tiếp tục nấn ná bên anh. Bữa tiệc nào vui mấy rồi cũng đến lúc tàn, phải không anh…

Gia đình K sắp đi định cư nước ngoài. Thủ tục đều xong, chỉ còn chờ bay. Mọi sự đã an bài. Sẽ tốt hơn nếu K không còn gặp lại anh Nam Duyên nữa. Hi vọng người ra đi thanh thản mà kẻ ở cũng nhẹ lòng. Trời xanh không phụ, K tin người đàn ông tốt như anh nhất định tương lai sẽ gặp được người phụ nữ tốt để yêu thương.

Sống tốt nha anh, vì những người thân yêu…

Rầm, laptop bị hất văng, màn hình tắt phụt. Tôi đứng bật dậy, lao như điên ra khỏi nhà. Em đâu rồi, em ác lắm Tiểu Kha. Sao nỡ lừa tôi. Thà em cứ để tôi trụy lạc bê tha, chết đường chết chợ cho xong. Không có em tôi đứng dậy để làm gì, sống tốt để làm gì. Tôi đâu cần một nàng Châu Long. Tiểu Kha, tôi cần em. Tiểu Kha, ANH YÊU EM!!!

Gió đêm lạnh rợn. Bước chân vô định lang thang đưa tôi ra cầu Kinh Huế, đúng cái nơi hai năm trước tôi gặp Tiểu Kha lần đầu. Móc điện thoại cầm tay, tuyệt vọng ấn nút gọi lần cuối. Vẫn thuê bao này hiện không… Vậy thôi, coi như định mệnh rồi đó, Tiểu Kha. Xìa tay qua thành cầu. Chiếc điện thoại Nokia X1 nhỏ xinh Tiểu Kha mua tặng mừng ngày tôi xin được việc. Giờ thì anh còn giữ nó làm gì, Tiểu Kha…

Tiếng thở dài sau lưng, kèm một giọng nói rất trong, nhẹ bẫng:

- Không dùng nữa thì cho tôi…

6. – Nếu đêm đó anh không ra cầu – liệu em có ở lại không?

- Chắc không!

- …?

- Gia đình đã gần như tuyên bố từ em vì quyết định đến với anh.

- Có hối hận?

- Có thể, nếu như một ngày em phát hiện anh không xứng đáng…

- Sao đêm đó em lại ra cầu?

- Em không biết nữa. Còn anh?

3/2017

Y Nguyên
(Huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 444

Ý Kiến bạn đọc