Truyện ngắn

Tiếng sóng

Nhiều đêm trong giấc mơ chị vẫn nghe lại tiếng sóng ấy. Tiếng sóng đổ vào từ biển xa cứ ầm ầm, rào rào như những đêm chị còn ngủ ở căn nhà thời con gái ở cái xóm chài quen thuộc. Mà cái xóm chài xưa liệu có còn quen thuộc nữa không? Xòe bàn tay bấm đốt, hình như đã hết 10 đầu ngón tay rồi. Ừ, hơn 10 năm mình đã bỏ lại cái xóm chài bên bờ biển ấy sau lưng để lăn mình vào chốn thị thành. Cái mùi tanh nồng của tôm cá đã phai nhạt rồi. Cả những bữa cơm bên ánh đèn tù mù với toàn là cá nữa. Cá chiên, cá kho, cá nấu ngót, cá hầm sốt cà… Những con cá biển ăn muốn nghẹn họng vào mấy ngày nắng gắt, mấy ngày mưa dầm khiến cả nhà như ướp toàn mùi cá hình như đã lâu lắm rồi. Có lần nhỏ bạn ở thành phố ra chơi, trầm trồ:

- Mi thật sướng! Ăn toàn cá biển tươi ngon. Độ đạm cao lắm đó!

Nghe mà muốn cười phì. Ừ, mi cứ ra đây ở vài tháng rồi hẳn nói. Ăn cá đến chán chê coi mi còn thèm thuồng nữa không? Vậy mà… khi xa biển, đôi lúc gắp khúc cá biển ướp nước đá mua ở chợ, chị thấy nhớ quay quắt mấy con cá tươi trên thúng, mắt con nào cũng trong veo, óng ánh vẩy bạc, cầm lên cứng cả tay chứ có đâu mềm nhũn như vầy. Nhưng mắc gì mình phải ăn cá? Ở phố biết bao nhiêu là món ngon, món lạ để con bé quê mùa ăn hoài không hết kia mà! Nhớ những hôm đồ ăn dư, chị tiếc của đem cất tủ lạnh, ông chồng lại cằn nhằn:

- Cứ đổ bỏ hết đi! Em đừng sống hoài theo thói quê đó. Mình có thiếu thốn gì đâu!

Trước những lời nói đó chị thường giữ im lặng dù trong bụng âm thầm phản kháng. Ừ, mình có thiếu gì không? Chồng con đề huề, kinh tế ổn định, việc nhà cửa bếp núc chị chỉ vẫy tay là xong. Có phải đội cá đi bán hết xóm này đến xóm khác, bụng đói chân run đầy lo lắng khi nghĩ đến hai đứa em cũng đang đói meo ở nhà đâu. Sao mà những ngày đầu xa nhà, chị nhớ em, nhớ mẹ đến gan ruột cồn cào. Cha mất rồi, không đi lưới nữa, biết mẹ có bám được vào mâm cá mỗi buổi chợ sáng để sống qua ngày không? Những ngày biển động, cá mú không có thì sống làm sao? Còn Hân nữa, anh ấy có chạy tới chạy lui đỡ đần mẹ không?

- Em muốn đổi đời thì cứ đi.

Lo được gì anh sẽ lo cho mẹ và hai đứa nhỏ.

Người yêu chị, anh bạn tấm mẳn của chị đã hứa như vậy trong đêm chia tay đầy nước mắt trong quá khứ mịt mùng mà chị đã cố quên nhưng khó mà quên được. Đúng là chị đã bạc bẽo làm sao! Quay lưng với biển là chị cứ đi về phía trước, đi mãi, đi mãi… Bao nhiêu mùa cá, bao nhiêu mùa biển êm, biển động chị đã quên hết. Mười chín tuổi, không một mảnh bằng trong tay, chỉ biết làm Ôsin hết nhà này đến quán nọ gởi tiền về cho mẹ nuôi em. Rồi nhờ chút nhan sắc, chị cũng có chồng tử tế. Giấc mơ trở lại quê biển từ từ tuột khỏi tay trong sự an phận có chút ray rứt, buồn rầu. Rồi thôi!

Anh-minh--hoa---Tieng-song

Nhớ có hôm đứa con gái lên 5 của chị thắc mắc:

- Sao mình không về thăm ngoại hả mẹ? Mẹ nói nhà ngoại ở cạnh biển mà. Con thích tắm biển lắm!

- Ừ, chừng nào con lớn hơn một chút, mình sẽ về ngoại.

Trả lời cho con bé yên lòng vậy chứ ngay trong thâm tâm chị còn không biết khi nào chị sẽ về. Cuộc sống quay cuồng, bận rộn ở thành phố, hình ảnh vùng biển xưa ngày càng xa ngái. Chị chỉ làm được một việc duy nhất là cày cật lực, gởi tiền về cho mẹ nuôi em. May mà thằng Út năm nay đã học xong đại học, con em kế cũng mới có chồng, một ngư dân như ba chị ngày xưa. Năm rồi nó nhắn tin cho hay người yêu cũ của chị mới có được thằng con trai với cô vợ làng chài. Nghe mà thấy an ủi, thấy bớt đi ân hận vì sự bạc bẽo của mình.

*
Nửa đêm chị thức giấc, tiếng sóng ầm ì lại vang vọng bên tai. Tiếng sóng như kêu gọi, đánh thức bao kỉ niệm một thời con gái, tiếng sóng như ướp chất muối rít chịt, mặn mòi vào làn da chị. Tưởng như chỉ cần thè lưỡi ra liếm, vị mặn đã tan ra trong miệng. Ừ, sao hôm nay giấc mơ ấy lại gần gũi, cụ thể đến vậy. Tại ông chồng chị vừa đi công tác xa hay tại dòng tin nhắn của con em kế chiều nay: “Xóm mình hổm rày khổ lắm! Biển nhiễm độc từ ngoài kia lan vào, không ai đi đánh bắt được. Cá chỗ mình chưa bị ảnh hưởng gì nhưng người ta không dám ăn, có bắt được cũng ế chợ, phải đổ bỏ thôi”. Tin tức làm nóng rang cả ngực. Trời ơi, vậy rồi làm sao sống? Chắc chắn mấy gia đình ngư dân đang điêu đứng lắm. Những thau cá bán chợ của mẹ mình, cuộc sống của gia đình nhỏ em, cả của bà con xóm chài nữa… Ở vùng biển, treo lưới có nghĩa là treo miệng, treo luôn việc học hành, sách vở, áo quần của con cái…

Chị nhớ mùa này đang là mùa cá trích, mùa làm ăn của làng chài. Bởi loại cá này có từ tháng 9 đến tháng 11, chỉ 3 tháng đánh bắt ngư dân có thể dành dụm sống được cả năm. Nhắm mắt lại, hình ảnh những con cá trích óng ánh vẩy bạc mắc đầy lưới, gỡ đến mỏi tay. Rồi những thau cá để hàng hàng dưới nắng ban mai, người bán, người mua đông nghẹt. Cá trích tươi rói, lấy xương giữa ra, thịt trộn với dừa nạo, rắc thêm ít đậu phộng giã nhuyễn và rau thơm sắp lên dĩa lớn. Khi ăn vắt nước cốt chanh vào cho cá tái chín. Gắp một miếng cá cuộn bánh tráng với rau sống chấm nước mắm chua đúng là tuyệt cú. Gỏi cá trích quê mình nổi tiếng có thua gì gỏi cá mai miền Trung đâu! Hồi trước chị vẫn khoe với mấy đứa bạn thành phố như thế. Vậy mà… Những mùa cá trích huy hoàng đã mất rồi sao? Chừng nào khu chợ cá sớm mai lại rộn ràng đông vui? Những câu hỏi cứ âm âm quay quắt trong đầu người phụ nữ từ lâu đã rời xa những con sóng biển, rời xa những con mắt cá trong veo trong từng tay lưới nặng oằn. Dù sao mình cũng phải về với mẹ, với em và với biển thôi.

*
Chị dắt tay đứa con gái nhỏ bước dài trên bãi cát. Sáng nay chị đã bỏ lại sau lưng những lời cằn nhằn chì chiết của chồng để về đây:

- Em rảnh dữ há, tự nhiên xin nghỉ mấy ngày về quê! Liệu em có làm cho biển hết ô nhiễm được không? Hay có em thì mẹ và con Thủy sẽ có cá bán chợ?

Ừ, chị cũng biết gởi chút tiền cho mẹ, cho em là tốt như lời anh nói rồi.

Nhưng, tiền bạc đâu có làm giảm cơn đau thắt trong lòng chị, đâu có làm im tiếng sóng biển hằng đêm

vẫn ong ong rì rầm trong đầu chị!

Giờ chị đang thật sự về với biển, với từng đợt sóng thân yêu và cát vàng nóng bỏng dưới chân. Đúng là biển vắng lặng đến không ngờ! Rải rác mấy cái thuyền thúng úp xuống bên cạnh những chiếc ghe câu nhỏ,
loại ghe đánh bắt gần bờ nằm chỏng chơ.

Chỉ có mấy cái quán ăn, quán cà phê sát bãi là còn có người, có chút sinh khí. Mọi người tụ lại để nghe ngóng tin tức, mong biển yên lành trở lại. Biển vẫn xanh ngắt, dập dềnh ngoài kia mà sao đầy bất trắc là thế. Bỗng con gái chị giật giật tay mẹ:

- Mẹ ơi, sao không ai tắm biển vậy mẹ? Con muốn tắm biển!

Chị cúi xuống ôm mặt con vào hai bàn tay, rưng rưng:

- Hôm khác nghe con yêu! Hôm khác trời đẹp hơn mẹ sẽ cho con xuống biển.

Hai mẹ con đi từng bước về nhà. Lòng người mẹ nhói đau. Ừ, chị đang lừa gạt con hay tự gạt mình vậy?

Đêm. Chị lại một mình ra biển. Ban chiều nghe chị về, anh nhắn tin muốn gặp. Không cần hỏi, chị cũng biết anh sẽ đợi mình trên mỏm đá quen thuộc đó. Vậy mà khi nhìn cái dáng ngồi của anh, từ xa chị vẫn nghe trống ngực thình thịch, y như những lúc hẹn hò xưa. Và cũng như xưa, gương mặt anh vẫn bình thản khi thấy chị:

- Em mới về? Sao không dẫn con bé đến anh chơi?

- Em sẽ đến chứ. Tại còn lu bu công chuyện nhà…

Anh níu tay chị ngồi xuống bên cạnh, nói chậm rãi:

- Anh muốn gặp để nói em đừng lo quá. Dân làng biển mình đã quen sóng to gió lớn rồi, khó khăn gì cũng qua thôi.

Ôi, sao mà chị muốn gục vào vai anh để khóc một lần cho hả. Những giọt nước mắt đọng lại từ mối tình nồng thắm cũ. Nhưng… đường đi đã rẽ hướng, chị chỉ được ngồi bên anh, tâm sự cùng anh thôi.

Quả là anh không cần nói nhiều. Sự vững vàng, cứng cáp của anh, nụ cười phớt đời vốn có ở anh đã sưởi ấm lòng chị, lấy đi nỗi lo trong tâm trí chị. Ừ, làng biển còn những người dày dạn sóng gió như anh, sao chị còn quay quắt, băn khoăn?

Chị ngồi đó, trải lòng cùng người tình xưa, kẻ tri âm một đời của chị, nghe mọi thứ như chưa bao giờ thay đổi từ khi chị bỏ đi. Trước mặt hai người, biển đã đen thẳm, chỉ còn thấy những bọt sóng trắng xóa xa xa. Và tiếng sóng vẫn rì rầm, rì rầm bên tai cho chị biết: “Mình đang ở quê nhà!”.

Nguyễn Ngọc Tuyết
(TP. Cần Thơ)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 449