Tản văn

Thương lắm chiếc ghe hàng sông quê

 

Hồi nhỏ, nhà tôi nằm sát bến sông. Nơi đó có chiếc ghe hàng của má, đã gắn liền với tuổi thơ tôi qua bao kỷ niệm. Tôi hay gọi vui chiếc ghe hàng của má là cái siêu thị mini hoặc chính xác hơn là tiệm tạp phô vì trên ghe cái gì cũng có. Thịt, cá, rau cải, tương, chao, mắm, muối, bánh, kẹo, các loại gia vị… đến cây kim, cuộn chỉ, quyển tập, giày dép.

Ngày nào cũng vậy, cứ gà gáy tinh mơ là má tất tả dậy sớm để lo sắp xếp hàng hóa trên ghe, từ mũi đến lái thứ gì ra thứ đó. Ngoài trời còn chưa sáng, đôi chân má nhẹ nhàng bước đi vì sợ bước mạnh ghe chòng chành làm tôi thức giấc. Rồi má chèo đi để kịp trời sáng, cho bà con trong xóm mua đồ chuẩn bị ra đồng.

So-587--Anh-minh-hoa---Thuong-lam-chiec-ghe-hang-song-que---Anh-1

Những hôm trời mưa lớn, má vẫn khoan thai chèo cái ghe hàng trong mưa gió, chiếc nón lá rách trên đầu má vẫn đội hoài không chịu bỏ. Má nói “Nhà mình nghèo, tiết kiệm được cái nào hay cái ấy, đặng còn có cái lo cho bây ăn học”. Chiếc ghe hàng nhỏ nhiều năm đã cùng má chở hàng đi khắp mọi ngõ ngách trên những kênh rạch chằng chịt ở quê tôi. Việc nhà, việc buôn bán, dù có vất vả đến đâu má cũng chẳng bao giờ than trách nửa lời.

Có những ngày trời nắng chang chang, má mặc chiếc áo bà ba đã sờn vai, cũ kỹ mà tôi chẳng còn nhớ má may hồi nào. Tôi hay gọi đó là “cái áo thập kỷ”. Đôi tay má vẫn chèo không mỏi mệt trên con sông quê nhà, đến chỗ nào đông nhà dân, má cất tiếng rao: “Ghe hàng đây! Ghe hàng đây!…”. Lời rao của má có lẽ cũng đã phần nào in sâu trong ký ức tuổi thơ của những đứa trẻ từng sống ở bên bờ sông quê như tôi.

Những ghe hàng trên sông quê không biết xuất hiện từ khi nào, nhưng khi tôi 5-7 tuổi đã nhìn thấy những chiếc ghe hàng này xuất hiện hầu như mỗi ngày trên con sông chảy êm đềm ngang ngõ nhà tôi… Má tôi cũng theo đó hành nghề ghe hàng buôn muôn nẻo sông quê. Chuyện buôn bán của má hay của những chủ ghe hàng khác thật chân chất, mộc mạc, không hề có nói thách và trả giá, mà chỉ có tiếng nói cười, những lời thăm hỏi, sẻ chia đầy ắp chân tình.

Trước đây, quê tôi là vùng quê nghèo, đường sá đi lại khó khăn. Muốn ra đến chợ huyện dù đi bộ ngồi đò phải mất hơn một tiếng đồng hồ. Nhờ những chiếc ghe hàng như của má tôi mà bà con trong xóm được sử dụng thực phẩm tươi ngon, phục vụ đắc lực việc sinh hoạt và sản xuất của người dân nông thôn. Còn tôi, chiếc ghe hàng của má gắn liền với những kỷ niệm gợi thương gợi nhớ. Những hôm nghỉ học, tôi cứ năn nỉ má cho theo ghe hàng đi bán, chỉ vậy thôi mà trong lòng tôi mừng vui khôn tả, để xin má cho cục kẹo mè đen, bịch cốm có hình các ca sĩ, diễn viên đẹp. Có hôm tôi chẳng xin má thứ gì, đơn giản lên ghe đi với má chỉ để nhìn ngắm đồ đạc treo lủng lẳng trong ghe mà thích thú vô cùng.

Đã qua bao mùa nước nổi, chiếc ghe hàng đã gắn liền với má, cùng má băng qua những cánh đồng ngập nước, qua những cây cầu khỉ bắc ngang kênh lớn… Năm tháng đi qua, má giờ đã già hơn xưa, chiếc ghe hàng được má cho lui về “nghỉ hưu”. Nhưng những chiếc ghe hàng khác bồng bềnh trên sông nước quê tôi vẫn còn hiện hữu. Tôi cứ nghĩ có lẽ đó là hình ảnh đặc trưng đẹp nhất của miền sông nước Cửu Long.

Diệp Linh
(Huyện Tân Hưng – tỉnh Long An)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 587

Ý Kiến bạn đọc