Thơ

Ta thương ta

 

Ta thương người về đêm mơ
yêu như tiền kiếp đã chờ
lối xưa đường hoa cỏ dại
Níu chân người xuống bơ vơ.

Ta thương ta chiều phố xá
chạnh tình xa thuở tinh khôi
mắt ai xoáy tròn vầng gió
về nghe lòng cứ bồi hồi.

Ta thương màu trời huyền hạ
mây về rũ nhánh quỳnh đêm
màn sương lộng chừng hơi thở
phả trên môi miếng ngọt mềm.

Ta thương một miền tuổi thơ
thương ai một thuở dại khờ
nắng thiêu cháy bùng cánh phượng
gieo tình trong những bài thơ.

Ngưng Thu
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 602

Ý Kiến bạn đọc