Góc nhỏ Sài Gòn

Sài Gòn và vị ngọt của đường

Tôi đã biết và yêu thành phố Sài Gòn ngay từ thời học sinh. Sài Gòn thật gần gũi trong tôi qua truyền hình nhưng cũng thật xa xôi bởi tôi là một cậu học trò xứ Nghệ chưa bao giờ bước chân ra khỏi tỉnh nhà. Ngày đó, khi được xem những bộ phim của Sài Gòn, tôi thích lắm. Tôi thích nghe giọng nói Sài Gòn, thích những bộ phim do những diễn viên Lý Hùng, Lê Công Tuấn Anh, Diễm Hương, Việt Trinh… đóng. Sở thích ấy đâu phải chỉ là riêng tôi. Mỗi khi nghe giọng nói Sài Gòn, nó khác hẳn giọng nói quê tôi. Tuy khác nhưng tôi lại rất thích. Và, ước mơ được một lần đặt chân đến thành phố phồn hoa này là một ước mơ lớn trong tôi.

Những ngày đầu đặt chân vào thành phố phồn hoa, biết bao điều lạ lẫm. Những món ăn ở thành phố bậc nhất đất nước với kiểu nấu, kho, mùi vị… khác với quê nhà. Có thể nói lúc bấy giờ món ăn mà tôi ấn tượng nhất là canh chua. Ở quê tôi, nếu là canh chua thì phải nấu theo mùa, bởi canh chua là phải có khế. Thế nhưng, canh chua ở đây khác xa: có me, giá, thơm… đặc biệt là đậu bắp – lần đầu tiên được ăn. Một trong những điều lạ là rất thích cách nấu các món ăn có đường. Đa phần người miền Bắc, miền Trung mới vào Sài Gòn sẽ cảm thấy khó ăn những món nấu đường vì ngoài đấy chỉ dùng bột ngọt, không hợp khẩu vị. Còn tôi, dù vốn sống nơi thôn quê “chặt to kho mặn” lại “kết” ngay vị ngọt của đường ngay từ bữa ăn đầu tiên.

Kể từ đó tôi đã yêu vị ngọt của đường trong mỗi bữa ăn. Cái vị ngọt ấy hợp khẩu vị của mình. Phải chăng tôi yêu Sài Gòn đến nỗi yêu cả vị ngọt này? Hay là thời ấy gian khổ, có bữa ăn đủ đầy thịt cá là sung sướng rồi? Có lẽ cả hai điều ấy. Vị ngọt của đường cho tôi thêm yêu miền đất của những con người phóng khoáng và nghĩa tình. Tôi càng thêm yêu Sài Gòn. Và trong quá trình chế biến thức ăn, ít nhiều thì tôi cũng dùng đường để chế biến thay cho bột ngọt. Tôi dùng đường nhiều hơn bột ngọt. Và thực sự vị ngọt ấy đã cho tôi nhiều kỉ niệm đẹp ở thành phố phồn hoa này.

Thấm thoắt cũng đã gần 20 năm, kể từ mùa hè 1998. Mùa hè năm ấy tôi đặt chân lên mảnh đất Sài Gòn là một đêm mưa tầm tã. Sài Gòn “đón” tôi trong đêm, Sài Gòn “đón” tôi bằng vị ngọt của đường. Đêm Sài Gòn tầm tã mưa và vị ngọt của đường ngay bữa ăn đầu tiên là những kỉ niệm sống mãi trong tôi. Vị ngọt của đường cũng là một hương vị quê hương của mình, bởi khi đến với Sài Gòn là đến với những điều mình mong muốn gắn bó trong tương lai của cậu học trò nhỏ ngày xưa. Gần 20 năm gắn bó với Sài Gòn đồng nghĩa gần 20 năm gắn bó quê hương thứ hai của mình.

Nhiều người quan niệm rằng, đã sống ở Sài Gòn là người con của Sài Gòn. Có lẽ đó là lý do mà người ta hướng về thành phố Sài Gòn ngày một nhiều hơn – nơi “đất lành” để “chim đậu”. Đúng vậy, đã đặt chân đến thành phố phồn hoa bậc nhất đất nước, “người từ phương xa về” đã là người con của Sài Gòn.

Yêu Sài Gòn biết mấy! Một tình yêu rất lớn trong tôi. Và, tôi đã là người con của Sài Gòn. Là người con của Sài Gòn, tôi mong muốn rằng, mỗi con người sinh sống và làm việc ở đây hãy xây dựng Sài Gòn – Thành phố Hồ Chí Minh giàu đẹp, văn minh và nghĩa tình bắt đầu từ việc nhỏ từ mỗi trái tim “người con của Sài Gòn”.

Thái Hoàng
(Q. Tân Phú)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 436

Ý Kiến bạn đọc