Góc nhỏ Sài Gòn

Sài Gòn mùa… nước ngập

Đến hẹn lại… lo, cứ vào mùa mưa, nhất là mưa to, dai dẳng, nhiều con đường Sài Gòn lại ngập trong biển nước. Nước dâng cao, cuốn rác trôi lềnh bềnh, nước màu đen ngòm, giao thông ùn tắc, xe chết máy… Nhưng đâu đó, trong những dòng nước đen ngòm ấy, ta lại bắt gặp hình ảnh Sài Gòn đáng yêu, dung dị. Để cho ta thấy rằng, trong gian khó, dù bất cứ nơi đâu, sẽ mở ra những điều thơm thảo, nhân văn.

Anh-minh-hoa---Goc-nho-Sai-Gon---Sai-Gon-mua-nuoc-gap
Ảnh: Thanh Tùng (zing.vn)

Cơn mưa dầm dề vào buổi chiều thứ hai ngày 26/9/2016 đã làm cho Sài Gòn méo mặt. Nước ngập lênh láng như những dòng sông miền Tây Nam bộ vào mùa nước nổi. Rác từ các kênh rạch dường như lâu ngày tù đọng quá bức bối, vội tràn lên bờ và trôi lênh đênh giữa đường. Dòng người chen chúc rối như canh hẹ. Tiếng la hét thất thanh cùng với tiếng trẻ con khóc càng làm trời chạng vạng thêm u ám, ảm đạm. Trong không gian nhếch nhác đó, tôi đã bắt gặp những hình ảnh hết sức dễ thương, trìu mến.

Đường Ba Tháng Hai (quận 10, TP.HCM) ngập nặng. Một chiếc xe cấp cứu bị kẹt cứng vì các xe nhỏ bủa vây. Dù biết rằng chiếc còi hụ inh ỏi như là một pháp lệnh buộc mọi người phải nhường đường – “cứu người quan trọng”. Tuy nhiên, tiếng còi càng trở nên tuyệt vọng khi giao thông hỗn loạn. Trong cái nguy khốn ấy, một nhóm người sẵn lòng khiêng xe băng-ca lội nước đến Bệnh viện Chợ Rẫy (thuộc quận 5, TP.HCM) để nhờ ứng cứu. Hay một em học sinh bị sốt được ba cõng trên lưng đi hơn trăm mét thì một anh chạy xe gắn máy (may mắn không ngộp bugi) tình nguyện chở giúp. Anh bỏ vợ đứng bên vỉa hè, còn mình thì chở cha con thằng bé bị sốt chạy về hướng Bệnh viện Nhi Đồng.

Tôi còn bắt gặp cả những đứa trẻ ngây thơ tắm mưa nhưng có lòng giúp các chú, các bác khênh các vật nặng lên xe tải hoặc đẩy giúp những chiếc xe chết máy. Người ta gần gũi như bạn bè, gia đình đến mức tặng cho chiếc dù, cái áo mưa, nón lá để che cho trẻ con khỏi bị cảm lạnh. Những chiếc xe đạp của các bạn công nhân lúc này trở thành ông hoàng trước những cỗ máy thép có động cơ đang nằm ụt ịt. Họ sẵn sàng chở người già, trẻ em qua khỏi khúc ngập để tìm một chiếc taxi đang tập kết tại đó đón khách. Dù mệt bởi những vòng quay nặng nề trong nước nhưng gương mặt họ lại rạng rỡ nụ cười.

Sài Gòn mùa nước ngập, dù rất tanh hôi bởi mùi xú uế nhưng lại thơm lành những nghĩa cử nhân văn. Cứ mỗi lần nghĩ đến ngày thứ ba hôm ấy, tôi lại cảm thấy yêu Sài Gòn làm sao!

Đặng Trung Thành
(Bình Chánh – TP.HCM)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 425

Ý Kiến bạn đọc