Trong nước

Sài Gòn của người tha hương

Vào lúc 9 giờ ngày 5/8 (thứ bảy) tại Đường sách TP. Hồ Chí Minh (Nguyễn Văn Bình, Q.1) đã diễn ra chương trình có đề tài “Sài Gòn của người tha hương”, giới thiệu các cuốn sách viết về Sài Gòn – TP. Hồ Chí Minh, trong đó có cuốn sách “Đêm nay con có mơ không?” của tác giả Trương Gia Hòa.

Nhà thơ, nhà báo Trương Gia Hòa sinh năm 1975, quê quán ở Trảng Bàng, Tây Ninh; tốt nghiệp Khoa Ngữ văn – Báo chí Đại học Khoa học xã hội và nhân văn Thành phố Hồ Chí Minh, là chủ nhân của cuốn sách “Đêm nay con có mơ không?” (NXB Văn hóa – Văn nghệ – 2017), chị từng là biên tập viên của NXB Văn nghệ; tác phẩm đã xuất bản: Sóng sánh mẹ và anh (NXB Văn nghệ – 2005).

Bia-sach-DEm-nay-con-co-mo-khong

Trong phần giao lưu, nhà thơ Trần Lê Sơn Ý chia sẻ:

- Đọc Gia Hòa, không hiểu phía sau sự dịu dàng lặng lẽ vén khéo ấy, chị chứa bao nhiêu câu chuyện trong lòng mình. Lúc vui lúc buồn, lúc nhớ lúc thương, cả lúc mỉa mai và châm biếm… những câu chuyện, những con người cứ làm người khác nhung nhớ. Thậm chí là ám ảnh. Như người ông thợ mộc của chị, sản phẩm, tôi thích nghĩ đó là tác phẩm, cuối cùng ông làm là… hai chiếc áo quan dành cho ông và bà. Đó là gì nếu không phải tình yêu – tình yêu của “hai giọt sương già” – tên một tạp văn khác trong tập sách của chị. Nhiều năm trước, có một người kể cho tôi nghe có một cậu bé gom hết tiếng phong linh vào một chiếc hộp và cậu ấy cứ sợ một ngày chiếc hộp vỡ toang vì chất chứa. Những câu chuyện của Gia Hòa làm tôi nhớ đến cậu bé chất âm thanh của những chiếc phong linh vào chiếc hộp. Một ngày chiếc hộp vỡ thật và những âm thanh cứ lấp lánh leng keng bay lên trời… Gia Hòa cũng chất câu chuyện của mình cũng trong một chiếc hộp hình tim. Và dành cả đời để ngắm nghía, lắng nghe nó. Chị đã chọn một ngày mở chiếc hộp ấy ra bằng cuốn sách mà bạn đang cầm trên tay. Để bạn có thể lắng nghe những âm thanh lấp lánh ấy cùng chị. Chị phải kể với bạn đọc thôi… vì làm sao giấu được âm thanh!

Một độc giả nhận xét về cuốn sách “Đêm nay con có mơ không?” như sau:

- Không “đao to búa lớn” để làm nên sự vĩ đại, từng mẩu chuyện nhỏ mà Trương Gia Hòa mang đến cho bạn đọc đôi khi chỉ là những ghi chép tỉ mẩn của một bà mẹ công chức “bỉm sữa” yêu con, vừa đi làm, vừa vén khéo chuyện nhà; là nỗi nhớ nhung xa xôi của một người luôn hướng về gia đình lớn, cội rễ để mình đâm chồi, nảy lộc; là những băn khoăn của một thị dân trước những đổi thay của cuộc sống hiện đại… Tất cả, phác thảo nên một Trương Gia Hòa nhiều ưu tư, nhiều trăn trở nhưng vẫn hết sức hồn nhiên, tin yêu… Hiện thực cuộc sống, dù đáng chán thế nào, chị cũng tìm một góc nhìn khác, để thấy rằng những giá trị nền tảng trong văn hóa, đời sống, ứng xử… của người Việt chưa hoàn toàn mất đi, nếu chúng ta biết gìn giữ, dung hòa. Sự chậm rãi bảo bọc truyền thống nơi người già và cái vô tư, thời thượng của người trẻ mà Trương Gia Hòa mang đến cho bạn đọc chứa đủ cả vui lẫn buồn.

Theo dõi những dòng tự sự của tác giả, người đọc sẽ thấy ai cũng có một chốn náu nương không gì có thể thay thế được: gia đình. Với Trương Gia Hòa, đó là bàn tay ve vuốt của bà nội, là những câu hỏi quan tâm lạc thời: Bay được tăng lương chưa, chồng con bay có ngoan không… Tình yêu thương thể hiện một cách mộc mạc ấy chính là những liều thần dược mà cô được tiêm vào máu thịt sau mỗi bận rã rượi với những bon chen, rời phố thị, trở lại quê nhà. Vượt xa hơn những thân tình diễn ra dưới mái tranh quê, chợt nhận ra, không quá khó để thích nghi với những áp lực, chật chội, bức bối… của phố thị, nếu biết chọn một cách nghĩ, cách sống phù hợp, và lành, như Trương Gia Hòa. Trong lời yêu thương gởi con trước giờ giao thừa, bà mẹ này gửi gắm: “Khi không biết được ngày mai ta sẽ thế nào thì hôm nay, đừng giận hờn ai con nhé. Hãy sống thật vui vẻ. Con cứ cười khi thấy vui và hãy cười cả khi lòng tan nát. Giận hờn, ghen tức, tranh chấp hơn thua sẽ khiến cuộc sống chúng ta nặng nề mà thôi. Một ngày được sống là một món quà, nếu con vui tức là con đang có lãi…”.

Hình như trong cuốn sách “Đêm nay con có mơ không?” thông điệp của tác giả là: “Khi mặt đất vẫn lắm chông gai thì chúng ta vẫn còn một bầu trời lấp lánh…”.

Cao Nguyễn – Lê Vy
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM Số 462

Ý Kiến bạn đọc