Góc nhỏ Sài Gòn

Sài Gòn chưa xa đã nhớ

“Sài Gòn chưa xa đã nhớ, đường vui đôi chân sớm trưa. Tình yêu chưa xa đã nhớ, lời yêu tan trong tiếng mưa…”.

(Tình ca phố – Quốc Bảo)

Lần đầu tiên đặt chân đến Sài Gòn là lúc tôi khăn gói đi thi đại học. Ngày ấy, không một ai thân thích hay người quen trong đây, tôi lo lắng không biết sẽ trọ ở đâu trong thời gian thi cử. Xách balo và giấy tờ, tôi một mình đón xe vào Sài Gòn. Tới ngay trường thi, tôi được các anh chị “Tiếp sức mùa thi” giúp đỡ rồi dẫn tới nhà một cô để trọ. Nhà cô là một quán tạp hóa nhỏ, ở dưới để bán đồ và chỗ ngủ của vợ chồng cô, lầu trên là của con gái. Hè năm ấy, đứa con về quê chơi nên cô dành phòng đó cho mấy đứa học sinh trọ trong thời gian thi. Ở cùng với tôi là một bạn từ Tây Nguyên vào thi giống tôi. Mỗi lần từ phòng thi về, cô đều hỏi hai đứa thi được không. Mọi thứ khiến tôi cảm thấy giống như đang ở nhà, mặc dù đó một nơi xa lạ, tôi vừa mới đặt chân đến.

Ngày tôi vào làm thủ tục nhập học, sau hàng chục tiếng đồng hồ đi xe khách để đến bến xe Miền Đông. Được mấy bác xe ôm chỉ dẫn đi xe bus cho rẻ, tôi bắt chuyến xe vào trung tâm thành phố. Vì lần đầu tiên đi xe bus ở đây nên tôi không biết việc phải chuẩn bị tiền lẻ trước. Đang lơ ngơ tìm tiền để đưa cho cô nhân viên soát vé thì một chị dúi vào tay tôi tờ 2 ngàn bảo trả tiền vé. Tôi liền rối rít cảm ơn chị mà lòng ngập tràn bao cảm xúc. Hai ngàn đồng lúc đó không quá lớn nhưng với tôi nó thật sự quan trọng, bởi vì tôi biết được tình người Sài Gòn ấm áp và chân thành đến thế.

So-501--Anh-minh-hoa---Sai-Gon-chua-xa-da-nho

Những người thân của tôi, hàng xóm đều lần lượt vào Sài Gòn. Có người đi học đại học, có người tìm kiếm cơ hội việc làm sau nhiều năm thất nghiệp ở quê. Dù là ai, thì sau một thời gian, họ cũng tìm được việc làm và có thu nhập.

Cảm giác trong tôi về Sài thành là như vậy, luôn bao dung, hào hiệp, sẵn sàng mở rộng vòng tay chào đón.

Sống hơn 4 năm, Sài Gòn để lại trong tôi những ấn tượng đặc biệt mà mỗi khi nhớ lại thấy xốn xang trong lòng. Sài Gòn nhộn nhịp, tấp nập là thế nhưng đôi khi tôi lại bắt gặp một Sài Gòn bình dị và thân thương.

Sài Gòn có những con đường lộng gió, xanh rợp tán cây, mỗi lần đi qua lại thấy tâm hồn nhẹ bớt đi ưu phiền, mệt mỏi. Những con đường ấy là chứng nhân lịch sử của thành phố, âm thầm và bền vững. Chúng chứng kiến biết bao sự đổi thay, đổi vận, từ những con phố thưa thớt, bình dân đến những đại lộ thênh thang, hoành tráng. Từ những ngôi nhà lúp xúp, khu chung cư cũ kĩ đến những tòa nhà cao lớn, những trung tâm thương mại hiện đại bậc nhất. Để rồi, hằng ngày dạo bước trên con đường ngập bóng mát ấy lại thấy thành phố đang từng bước chuyển mình.

Một Sài Gòn mà đám sinh viên chúng tôi biết đến cái gọi là cà phê bệt, trà đá vỉa hè… tụ tập thành đám, ôm đàn ghi-ta bên gốc cây nào đó hát nghêu ngao. Nơi mà sinh viên chúng tôi có trong nhau những kỉ niệm tươi đẹp, rủ nhau ra bờ sông hóng gió hay ngồi ở bờ kè lai rai vài món vào dịp cuối tuần. Rồi ta bắt gặp nụ cười tươi của người Việt Nam hiếu khách, cái mời chào đon đả của mấy cô hàng nước, chú xe ôm cất tiếng “hello” với người nước ngoài…

Và nếu đi xa, chắc hẳn một Sài Gòn sau những cơn mưa sẽ làm tôi nhớ da diết. Trời đang nắng bỗng mưa chợt ào đến, mưa chỉ rơi một chút rồi tạnh, rồi lại mưa. Nhiều người vẫn “ghét” cái tính thất thường ấy nhưng lâu dần thành quen rồi “thèm” những cơn mưa ấy lúc nào không hay. Tôi nhớ từng chi tiết nhỏ nhặt, tiếng cô bé hàng xóm gọi tên bạn khi bạn đi học về, tiếng trẻ con nô đùa ở khu ổ chuột nào đó bạn vô tình đi ngang qua, tiếng thở dài những lúc kẹt xe, tiếng còi inh ỏi mỗi lúc tan tầm… Sài Gòn nay vẫn còn đó những âm thanh quen thuộc. Tiếng rao hàng, rao mua ve chai, tiếng rao vé số, rao bán bánh giò, bánh chưng… nghe sao thật rộn rã, thú vị. Còn ban đêm, Sài Gòn dịu mát, không còn ồn ào của những giờ tan tầm nữa, những tiếng rao bỗng trở nên trầm lắng khiến lòng người không khỏi nghĩ suy về những kiếp người.

Thật dễ dàng để quên đi một người vừa mới quen, một nơi vừa mới đi qua. Còn tôi, trót nặng tình với Sài Gòn thì dẫu có đi đâu tôi vẫn sẽ luôn dành cho thành phố này một góc trong trái tim. Những nơi chốn khi mình chưa kịp rời xa đã thấy nhớ như Sài Gòn, nơi ấy xứng đáng gọi là nhà!

Phong Kha
(Q. Tân Phú – TP. Hồ Chí Minh)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 501

Ý Kiến bạn đọc