Thơ

Quê hương bên ngoài tên gọi

 

Dào dạt trong tôi dòng chảy quê hương
Dưa cà xanh biếc tháng hai
tiếng chim chìa vôi giọt giọt giữa trưa hè
Tiếng nói thô mộc của cha tôi với trâu bò
đất đai và chén rượu

Những điều thiêng liêng bình dị
đâu đó dễ gì nhận ra
Trước khi từ biệt cõi đời tạm bợ
Sự tạm bợ đôi khi quí giá hơn những lí do
tốt đẹp những tiện nghi

Nhận biết gương mặt người thân
đôi mắt người tình
Đi qua cuộc đời như ngọn gió
Trong cùng một chiếc nôi của sự sống
Và sự chết

Nhận biết những giọt nước mắt
mặn chát bể muối
Mỗi ngày trước sự héo úa của cỏ
sự lừa gạt của chữ nghĩa
Sự tha hóa của chất giọng
Tiếng bò rống tiếng chó tru
tiếng gà vịt ỏm tỏi

Quê hương
Ngọn đèn của tình yêu đã thắp trong tôi
vài tính từ
Xanh mướt và sống động
Vài danh từ đêm đêm tôi cầu nguyện
Vài động từ im lặng ngẫm nghĩ

Chỉ cần vậy sao cần nhiều hơn
chất đầy mộng tưởng
Dào dạt trong tôi một dòng chảy
Quê hương bên ngoài tên gọi
Sự nhạt nhẽo lạnh giá của ao tù và rác rưởi.

Huỳnh Minh Tâm
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 483

Ý Kiến bạn đọc