Tản văn

Những người bán rong

Sáng nào tôi cũng ngồi với bạn bè ở quán cà phê quen. Quán nằm ngay trung tâm thành phố nên nhiều người qua lại. Nào là đám bán vé số, bán bắp nấu, xôi chè, bánh trái… Hay đến bàn chúng tôi còn có một anh nghệ sĩ nửa mùa, lúc nào cũng bộ đồ cháo lòng nhếch nhác cầm cây đàn guitar khảy đi khảy lại mấy bài nhạc Trịnh và hát giọng rè rè nhưng được khách cho khá nhiều tiền. Một chú bé bán vé số khoảng 12 tuổi cũng khá đặc biệt. Mỗi ngày em mượn của bà nào đó 1 triệu đồng để lấy vé số bán, chiều về trả lại tiền cộng thêm 10.000 đồng lãi. Sáng hôm sau tiếp tục mượn lại. Vậy mà khi một cô bạn tôi đề nghị cho em mượn vốn không cần trả lãi, lại lấy được vé số ngay từ chiều, rộng thời gian sẽ bán được nhiều hơn, em cứ lắc đầu. Tiền nhiều quá, con không dám lấy đâu! Kêu chụp hình để viết về cảnh đời khó khăn, chú nhóc chạy mất tiêu, nói vói lại: “Con tự kiếm sống nuôi bà, nuôi em được, con không muốn lên báo đâu!”. Đúng là biết bao nhiêu chuyện nhìn từ góc quán này.

Anh-minh-hoa

Sáng nay kho tư liệu của tôi lại thêm vài chuyện thú vị. Một cô bé khoảng 6, 7 tuổi từ ngoài đường chạy lại bàn chìa ra mấy cây kẹo mút mời mua. Anh bạn tôi móc ra mấy ngàn đưa cô bé, nhỏ lắc đầu nguầy nguậy. Con bán kẹo chứ con không đi xin! Trời, sao giống hệt chú bé vé số vậy kìa! Báo hại cô bạn tôi phải chạy ra ngoài xe, lấy 2 cây kẹo để trả tiền. Lại một cái lạ nữa. Bên chiếc xe đạp thồ là một người đàn ông trung niên, hai mắt mù thấy rõ, sau khi con gái bán kẹo liền cầm micro hát một bài, giọng trầm ấm không thua gì ca sĩ thứ thiệt. Vui nhất là trên ghi-đông xe có 2 con két xanh đứng nhún nhảy, không hề có sợi dây cột chân nào. Theo lời cha con ông bán kẹo, ở nhà còn 2 con nữa, cũng khôn như vậy, lại biết nói nữa. Chúng được luân phiên đi theo xe cho vui.

Chiếc xe đạp thồ có thùng kẹo của hai cha con vừa khuất ở góc đường, một chiếc khác lại trờ tới. A, ông bánh mì chiên quen thuộc đây rồi! Ở thành phố này, bánh mì chiên của ông là nhất xứ. Những ổ bánh nhỏ dài, xinh xắn được làm từ bột gạo có pha chút bột mì và trứng, chiên lên giòn rụm rất ngon cứ khiến tôi nhớ lại tài nghệ làm bánh của má tôi lúc xưa. Mua bánh của ông mấy năm nay tôi biết nhà ông chỉ có hai vợ chồng, tuổi gần 70 cả rồi. Bà ở nhà chiên bánh cho ông đem bán. Có lần ông kể con lớn ở riêng hết rồi, vợ chồng không muốn làm phiền con nên tự lo. Mỗi ngày bà ngồi còng lưng cũng chiên được vài chục bịch bánh, ông treo lủng lẳng trước xe đạp, đi qua mấy con đường là hết. Tôi quảng cáo quá nên mấy bạn ai cũng mua vài bịch. Bánh nhà làm, cực khổ mà bán rẻ mạt, trước đây 5 ngàn một bịch, giờ lên 7 ngàn. Nhìn cái dáng gầy guộc, yếu đuối của ông già mà nao lòng.

Buổi sáng cứ đi qua với đầy ắp hình ảnh, đầy ắp cảm xúc như vậy. Phải chăng những con người ấy, những cảnh đời ấy chính là một phần thân thiết của quê nhà khiến trong tôi mỗi sớm mai thức dậy lại thấy đời đáng sống?

Nguyễn Ngọc Tuyết
(TP. Cần Thơ)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 390

Ý Kiến bạn đọc