Tản văn

Những mùa thu xưa

Tháng 8 về, mùa thu khẽ khàng chạm gót xuống nhân gian. Hạ đã tàn nhưng dường như vẫn luyến lưu nên đâu đó vẫn còn vài nhành hoa phượng nở muộn trong chiều, vẫn bắt gặp cái oi nồng, đỏng đảnh của nắng của mưa và vài tiếng ve rớt lại vội vàng, lơ đãng.

Miền Nam quê tôi vốn chỉ có hai mùa mưa nắng. Tôi chẳng cảm nhận được tiết thu trong hương hoa sữa dặt dìu của mùa thu Hà Nội, tôi chẳng cảm nhận được vị thu bằng thứ cốm xanh gói trong lá sen đậm nét chân quê và tôi cũng chưa từng được chiêm ngưỡng dáng dấp mùa thu trên mặt nước Tây Hồ.

So-512--Anh-minh-hoa---Nhung-mua-thu-xua---Anh-1

Mùa thu quê tôi cũng có nắng vàng như rót mật mênh mang, khoảng trời xanh cao vút chấp chới bao tâm tình tuổi nhỏ. Hoa cúc nở bung đón nắng thu về, tiết trời dịu dàng phả đi cái nóng hanh hao của những ngày cuối hạ và có cả những loài cây thay lá trơ trọi như vứt bỏ những ưu phiền để bắt đầu một cuộc sống mới tràn trề sinh lực…

Mùa thu quê tôi, mùa thu tuổi thơ với hương ổi ngọt ngào từ góc vườn phả vào tận nhà, với hương bưởi the the, khoan khoái. Những mùa Trung thu đi qua, tuổi thơ trôi dần vào kỉ niệm, tôi chẳng thể nào quên được cái cảm giác đón Tết Trung thu với gia đình, bè bạn. Mâm cỗ bé với những trái cây mẹ hái trong vườn, với chiếc bánh nướng nhen nhóm bao khao khát, với những chiếc đèn đủ màu sắc, hình thù. Sau màn phá cỗ rước đèn sẽ là những phút giây cùng bạn bè ngồi túm tụm, ngẩng mặt lên trời nhìn mặt trăng tròn, thấy ánh trăng trong như tan chảy vào từng lùm cây, bãi cỏ, rồi kể nhau nghe chuyện Chị Hằng, Chú Cuội. Nghe mùa thu bình lặng trôi qua từng phút, từng giờ.

Mùa thu quê tôi, cũng là mùa những đứa trẻ nhà quê nôn nao được cắp sách đến trường. Những quyển tập mới, chiếc cặp mẹ mua, bộ quần áo trắng tinh được mẹ, được cha tích góp từ vụ lúa hè – thu. Đôi khi để sắm được những vật dụng cho năm học mới, để chăm chút cho khát vọng đến trường, lũ trẻ quê đã lao vào cuộc mưu sinh choáng váng trong 3 tháng hè bằng những việc vặt, bằng buổi câu cá, hái rau, bằng những ngày chăn vịt trên mảnh ruộng cằn. Bao giọt mồ hôi hôm qua được thay thế bằng nụ cười, bằng khát vọng tương lai rực sáng…

Trần Bích Liễu
(THCS Phong Tân – Bạc Liêu)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 512

Ý Kiến bạn đọc