Tản văn

Nhớ ngọn gió đồng

 

Vậy là đã hơn 15 năm tôi xa quê lên phố học tập rồi ra đời mưu sinh. Một người bạn của tôi nói rằng, chỉ cần độ 10 năm thôi là những gì thuộc về kí ức bạn đều quên sạch. Không, với tôi thì khác lắm! Kỉ niệm càng xa xưa tôi lại càng nhớ rất rõ. Lúc nào tôi cũng cảm tưởng những kỉ niệm năm xưa của mình như mới ngày hôm qua thôi. Nó gần gũi, hiện rõ mồn một trước mắt. Như hôm nay đây, khi tôi đang nghĩ về ngọn gió đồng ở quê nhà.

Nhà tôi nằm tựa bên một quả núi nhỏ, trước mặt là cánh đồng rộng thẳng cánh cò bay. Ngày nào thức dậy, tôi cũng được đón những cơn gió trời thân thương thổi vào mát rượi. Nhớ có lần đám bạn ở phố về chơi, khi ban mai vừa hé những tia nắng ấm áp, đám bạn ngủ dậy chạy ra sân, cùng lúc cơn gió đồng đang thổi. Đứa nào đứa nấy xuýt xoa thích thú trước cảnh quê yên bình, mát rượi. Có đứa còn nói rằng nơi tôi đang ở là nơi mà các đại gia ngày nay muốn tìm về. Biết là lời nói bông đùa nhưng lòng tôi vẫn hân hoan lắm. Thú thực là sau bao năm sống ở quê rồi lại lên phố, tôi vẫn muốn đằm mình nơi quê nhà, nơi không có khói bụi và ồn ào tiếng xe cộ…

So-587--Anh-minh-hoa---Nho-ngon-gio-dong---Anh-1

Mặc dù sống giữa núi và đồng nhưng kỉ niệm phần lớn tôi gắn với cánh đồng. Như bao đứa trẻ quê khác, tôi trải qua đủ những công việc của nhà nông: chăn trâu, cắt cỏ, đi cấy, đi gặt, thu hoạch ngô, dỡ khoai lang… Dấu hài tuổi thơ tôi in trên cánh đồng nhiều không đếm xuể. Vẫn còn đó là những mùa ngô bạt ngàn xanh tít tắp. Lúc ngô trổ cờ là lúc cánh đồng đẹp nhất! Đám con nít chúng tôi nghịch ngợm, thẳng tay bẻ cờ ngô làm cờ chơi trò đánh trận giả, cũng chia thành hai phe ta và địch. Quần nhau chán chê, cuối buổi hoa ngô dính kịt cả quần áo. Không thèm gỡ, đứa nào đứa nấy cứ nằm ngay bên bờ ruộng, mặc kệ gió đồng mang theo hương hoa ngô thoang thoảng.

Nhắc tới miền Trung quê tôi người ta nhớ đến cơn gió Lào như một “đặc sản”. Mùa hè gió Lào thổi tôi có cảm tưởng như ai đang cầm một lò than để trước mặt. Cảm giác vừa nóng vừa rát mặc dù đang ở trong nhà. Để kìm hãm cơn gió Lào khắc nghiệt, chiều chiều mấy anh em tôi mang chõng tre ra cạnh bờ ao hóng gió. Gió từ ao nước bốc lên cộng với gió từ đồng thổi vào hòa quyện cũng giảm nóng đi phần nào. Buổi tối, mẹ tôi hãm một ấm nước vối cho cả nhà uống. Thi thoảng có mấy cô chú hàng xóm sang chơi. Mọi người nói chuyện với nhau rôm rả tận khuya mắt díp lại mới lục tục ra về. Gió đồng men theo vào cả giấc ngủ, giấc mơ thiện lành của những người quê chân chất, giản dị.

Bạn có sống ở quê, tham gia vào công việc nhà nông mới thấy người nông dân vất vả nhường nào. Với tôi công việc cực nhất có lẽ là cấy dắm và gặt hái. Cấy dắm có hai mùa. Vụ đông xuân thì lạnh cóng, cái lạnh cắt da cắt thịt. Chạm chân vào ruộng cứ ngỡ có hàng trăm vết kim châm. Lại thêm giữa đồng không bao la gió rít từng hồi cái lạnh lại càng thêm lạnh. Nhà nào cũng có dễ đến 5-6 sào ruộng, cấy tận hơn tuần lễ mới xong. Vụ hè tuy đỡ hơn vụ đông nhưng cũng cực lắm. Nắng nóng cháy bỏng da thịt. Lúc này gió đồng như một vị cứu tinh diệu kỳ. Có gió con người bỗng nhiên thấy phấn chấn hơn. Tôi nhớ có những lần cấy mệt quá, tôi lên bờ ruộng nằm sóng soài nghỉ lưng, gió đồng phả vào mặt. Làn gió ấy mang hương đồng, là tổng thể của hương bùn, hương mạ non và hương mồ hôi khó nhọc quyện vào. Chao ôi, mùi hương ấy đến là nhớ! Nhớ đến buốt lòng kẻ ở xa!

Nguyễn Văn Chiến
(Nam Từ Liêm – Hà Nội)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 587

Ý Kiến bạn đọc