Tản văn

Nhớ cánh chim câu

Mỗi lần đi đâu tình cờ bắt gặp vài cánh chim câu lượn lờ trên mái phố hay tha thẩn trong sân nhà ai đó là lòng tôi lại ùa về những cảm xúc bâng khuâng khó tả…

Đó là ngôi nhà của nội tôi, nơi rất nhiều hoài niệm tuổi thơ tôi với những tháng ngày bình yên trong veo đến lạ… Nhớ dáng ông nội hiền từ chậm rãi vung từng nắm thóc cho lũ chim câu gù gù tranh nhau ăn trên nền sân gạch cũ, và thế là tôi cũng mon men lại gần bắt chước ông rải thóc nhặng xị trong tiếng cười reo khoái chí ngây thơ… Nhắc đến lũ chim câu này cũng hay hay! Đầu tiên chỉ hai anh chị chim một trống một mái đến nhà ông tôi làm tổ. Thế rồi một thời gian sau không biết từ đâu bồ câu lũ lượt kéo đến, chúng sinh con đẻ cái ở nhà nội tôi đến vài trăm con. Ông tôi làm một cái chuồng bằng gỗ rất lớn sơn phết đủ màu sắc thật đẹp kê trên 4 cọc trụ xi măng chắc chắn làm nơi cư ngụ cho chúng. Có nhà mới, lũ bồ câu càng sinh sản thật nhiều, thật nhiều…

Đôi lần tôi nghĩ thầm không biết ông nuôi chúng có mệt lắm không?

Có lần thấy nhà ông tôi nuôi nhiều bồ câu, mấy ông hàng xóm của nội tổ chức ăn nhậu, thèm mồi nhắm nên thương lượng hỏi mua mấy con bồ câu nhưng ông tôi nhất quyết không bán. Ông nói bồ câu là loài chim rất có linh tính, nếu biết người nuôi chúng có tâm ác muốn giết hại là chúng lập tức bỏ đi. Đất lành chim đậu, nếu mình không có tâm thương yêu, trân quý sự sống thì giữa người và người với nhau còn khó có thể chung sống, nói gì đến muông thú… Bài học nhân nghĩa giản dị đầu đời từ ông nội đã in sâu vào tâm khảm tôi.

Dòng thời gian cứ lặng lẽ trôi đi, ông tôi đã rời xa dương thế, tôi cũng dần bỏ lại thế giới tuổi thơ trong veo của mình để hăm hở bước vào cổng trường đại học mơ ước. Bao dự định, bao hoài bão tương lai nơi chốn phồn hoa đô thị cứ cuốn tôi đi…

Chiều nay bất chợt nhìn mấy cánh chim câu bay lên từ một mái phố trên đường, bất chợt lòng tôi xao xuyến. Bao tháng ngày thơ ấu hồn nhiên như cổ tích bên người ông hiền từ lại nao nao ùa về. Nhớ làm sao những trưa hè nằm đong đưa trên cánh võng, nghe tiếng chim câu gù gù quen thuộc trên mái ngói bình yên…

Tịnh Bình
(Huyện Gò Dầu – Tây Ninh)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 518

Ý Kiến bạn đọc