Đối thoại Internet

Nhà văn, trí thức nên tự vấn mỗi ngày

Trên tất cả các trang mạng và cả trên báo chí đang ầm ĩ câu chuyện ca sĩ Hương Giang Idol xúc phạm và hỗn láo với nghệ sĩ lớn tuổi Trung Dân. Tất cả các nghệ sĩ có mặt cũng như nhiều khán giả đã bức xúc trước hành vi thiếu đạo đức của cô ca sĩ chuyển giới này. Dĩ nhiên, trong một chương trình giải trí, với các chiêu trò PR lôi kéo khán giả, mọi việc rồi cũng sẽ được giải quyết. Tuy nhiên, một câu hỏi day dứt vẫn được đặt ra: Phải chăng, với nhiều nghệ sĩ, nhà văn, nhà báo, trí thức những tiêu chuẩn đạo đức cổ truyền đã phần nào mất đi giá trị điều chỉnh hành vi? Việc thiếu tôn trọng những người lớn tuổi, những người có chức vị, vai trò trong xã hội đã được một số người thiếu nhân cách thực hiện không bị lên án đã tạo điều kiện cho những người trẻ như cô ca sĩ Hương Giang Idol này dễ dàng xúc phạm những người đi trước, những bậc cha chú trong nghề?

Thì mới đây thôi, ngay khi Bộ Chính trị công bố quyết định cử ông Nguyễn Thiện Nhân thay ông Đinh La Thăng làm Bí thư Thành ủy TP.HCM, trên trang fb của một nhà thơ “có tiếng” QTD xuất hiện một stt chỏng lỏn: “Này nhé, chú Nhân, anh không biết chú là ai nhưng…”. Dĩ nhiên đó là những cảnh báo đầy tính chợ búa hàng tôm hàng cá. Rất tiếc, khi đối chiếu tuổi thì “chú Nhân” còn nhiều tuổi hơn nhà thơ này nhiều. Cũng như vậy, một luật sư phía Bắc, LS VHT, không chỉ suốt ngày khoe gọi điện liên lạc với các vị lãnh đạo địa phương, lãnh đạo ngành, trên các stt của mình luôn sàm sỡ gọi tên các vị này với những biệt danh không nên gọi, thậm chí còn sáng tác ra những biệt danh nhằm hạ thấp vai trò, hạ thấp phẩm chất chính trị lẫn nhân cách của các vị này.

Lướt qua mạng xã hội fb, chạy qua các trang mang tên những nhà văn như Võ Thị Hảo, Ngô Thị Kim Cúc, Phạm Đình Trọng… dù không biết có phải là trang thật của các nhà văn này không, vì không thấy họ cải chính, thông báo gì, đầy rẫy những hành vi vô đạo đức. Họ sẵn sàng vu cáo không chỉ các nguyên thủ đất nước đang sống mà ngay những anh hùng đất nước đã hy sinh họ cũng sẵn sàng xúc phạm.

Đáng kinh sợ hơn nữa, họ nhắm mắt, bịt tai trước thực tiễn đất nước, sẵn sàng phỉ nhổ vào ông cha mình, phỉ nhổ cả vào chính mình khi phủ nhận những chiến công vĩ đại của cả dân tộc. Chuyện là, mới đây trong một bài viết gửi tới trang Bauxite Việt Nam có tiêu đề “Ngày 30 tháng 4”, ông Phạm Đình Trọng đã có những lời bình luận về sự kiện này theo hướng chẳng lấy gì làm tốt đẹp, thậm chí ông còn đang cố gắng xuyên tạc lịch sử, gieo rắc vào đầu thế hệ sau những luận điệu sai trái, bịa đặt.

Ông Phạm Đình Trọng viết: “Ngày 30 tháng Tư năm 1975 mang đến mất mát uất hận lớn như vậy cho cả triệu người Việt Nam làm sao có thể gọi là Ngày Giải phóng”.

Chưa dừng lại ở đó, ông Phạm Đình Trọng còn muốn nhồi nhét những luận điệu xảo trá, đổi trắng thay đen. Ông viết: “Với biến cố 30 tháng Tư năm 1975, hàng trăm ngàn người dân miền Nam trở thành người tù trong những trại tập trung cải tạo, hàng triệu người thân của họ phải bỏ nhà cửa êm ấm, bỏ cuộc sống đầy đủ tiện nghi, lếch thếch đi lưu đày nơi đầu rừng cuối bãi hoang vu, khắc nghiệt với cái tên trá hình là đi xây dựng khu kinh tế mới”.

Sự thù hận của Phạm Đình Trọng còn được đẩy lên đến cao trào khi ông cố tìm cho mình một sự đồng cảm trong sự lạc lõng. Ông Phạm Đình Trọng đã cố tình xuyên tạc sự kiện 30/4 theo cách nghĩ và cách hiểu của riêng mình: “Ngày 30 tháng Tư năm 1975 là ngày thống nhất đất nước, giang sơn thu về một mối ư? Đất nước thống nhất trước hết phải thống nhất trong lòng người. Từ 30 tháng Tư năm 1975, người Việt Nam bị chia rẽ đau đớn và sâu sắc nhất chưa từng có trong lịch sử hiển hách bốn ngàn năm dựng nước của dân tộc Việt Nam”.

Và để chứng minh cho sự đểu cáng và khốn nạn không có điểm dừng này, ông Phạm Đình Trọng đã dùng ngòi bút của mình để ví von rằng, “ngày 30 tháng Tư hàng năm những người cộng sản Việt Nam vui mừng vì ngày đó năm 1975 họ đã đánh thắng cả dân tộc Việt Nam, đã nô dịch được cả dân tộc Việt Nam, họ đã mang hận thù giai cấp đánh tan tác, li tán cả dân tộc Việt Nam”.

Thực sự khi đọc những dòng viết trên của ông Phạm Đình Trọng một điều người đọc dễ dàng cảm nhận được đó là sự thù hận đã lấn át hết trong tâm trí của ông ta. Ông Phạm Đình Trọng thù hận vì trong cái ngày cả đất nước hân hoan trong niềm vui chiến thắng thì ông vẫn đang lạc lõng giữa dòng đời.

Trước đây, chính ông Phạm Đình Trọng đã từng viết về sự kiện 30/4/1975, trong đó có đoạn: “Chiến thắng năm 1975 là chiến thắng của ý chí dân tộc, của nền văn hóa dân tộc Việt Nam. Chiến thắng năm 1975 không phải là chiến thắng của miền Bắc với miền Nam mà là chiến thắng của cả dân tộc Việt Nam”. Vậy nhưng, giờ đây ông Phạm Đình Trọng lại đổi giọng, bẻ cong ngòi bút khi cố tình viết rằng, “ngày 30 tháng Tư năm 1975 mang đến mất mát uất hận lớn như vậy cho cả triệu người Việt Nam làm sao có thể gọi là Ngày Giải phóng”. Tại sao ông Phạm Đình Trọng lại đổi giọng và “uốn lưỡi” như vậy? Đó có lẽ cũng là câu hỏi của nhiều người.

Ngày 30/4/1975 là ngày gì, nó có ý nghĩa như thế nào có lẽ chẳng cần phải nói nhiều hầu hết người Việt Nam chúng ta đều biết. Nó đơn giản là ngày chúng ta đã “đánh cho Mỹ cút, Ngụy nhào”, đất nước hoàn toàn được thống nhất. Chúng ta đã đánh cho đế quốc Mỹ, Ngụy quân, Ngụy quyền không thể còn hiện diện trên đất nước này. Họ phải đầu hàng trước chính quyền cách mạng, non sông thu về một mối. Là ngày cả dân tộc được độc lập, thống nhất, một kỷ nguyên độc lập dân tộc được mở ra. Để có được ngày ấy, dân tộc này, đất nước này cũng đã phải hy sinh biết bao xương máu. Vậy nhưng, với ông Phạm Đình Trọng đó lại là ngày thù hận.

Chính vì vậy, để lớp trẻ sau này kính trọng lớp trước, mỗi nhà văn, trí thức cần tự vấn mình, giữ cho tròn đạo đức, tôn trọng người khác, tôn trọng sự thật. Với nhiều người, đó là lẽ tự nhiên, nhưng với một số ít người, điều ấy khó quá thay.

Phước Vĩnh
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 450

Ý Kiến bạn đọc