Thơ

Nhã ca sóng

 

Bình minh tra em vào những cơn sóng im lặng
Dâng lên ngực em hình dáng mặt trời xòe cánh
Em nhớ mình thuở còn mẫu giáo mặc chiếc đầm hình chiếc lá
múa bài “Em ngắm cánh hoa”
Con trai thức dậy rạng rỡ giấc mơ
đêm qua em bắt đầu lời ru con bằng những cái tên bạn bè thơ ấu
Là trẻ con đã gieo vào chúng ta niềm xúc động vô bờ
Em nhớ chiếc quạt mo màu cánh gián
mùi đất đêm trăng tát nước
những con giun con dế trong vườn
Khi con mình nói nhớ cái ly uống nước ở trường mẫu giáo
Em nhớ hương sen trên búi tóc của bà
Em làm sao chịu đựng nổi ban công nhà mình mỗi sáng rêu cứ dày và xanh ngút thở
Những cây bonsai già đứng dáng nhú những chồi non và chim hót
lạ kì
Em làm sao chịu đựng nổi khi mới vào hè quần áo con mình đã chật
Chúng nới tay em chạy về phía biển
Phía cánh đồng, phía anh và em ngày xưa
Em làm sao chịu đựng nổi ban mai mỗi ngày cứ trườn qua ngực em mà cháy
Em chạy phía sau nhặt nụ cười, ánh nhìn, những giọt nước mắt cuộc đời gói lại
Buộc tràn hai chữ yêu thương
Em làm sao chịu đựng nổi bình minh mỗi ngày cứ tra em vào những cơn sóng im lặng
Em nối vào môi anh
Nhã ca của sóng
Dâng trên ngực em mặt trời xòe cánh yêu thương.

Trương Thị Bách Mỵ
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 412

Ý Kiến bạn đọc