Văn học nước ngoài

Người thua chân chính

Robert vừa mở cửa ra phòng khách đã thấy một người đàn ông ngồi trên sofa. Không đợi Robert hỏi ông ta là ai, người đó vừa rút giấy chứng nhận ra vừa nói:

- Cảnh sát trưởng Clark đây, ông còn nhớ tôi chứ?

Nói đoạn, Clark bước tới trước cửa sổ, kéo mạnh rèm cửa để ánh sáng chiếu thẳng vào mặt mình.

Robert vô cùng kinh ngạc khi thấy Clark, sợ hãi nói:

- Vâng, tôi nhớ ông rồi, nhưng tôi đã rửa tay gác kiếm, ông còn tìm tôi làm gì nữa?

Clark nói:

- Lần này tôi đến là muốn nhờ ông một việc – Nói xong anh ta lấy trong túi ra một xấp ảnh đặt trước mặt Robert.

Robert liếc nhìn xấp ảnh, kêu lên:

- Vụ án trộm cắp ở Viện bảo tàng Demoduo! – Tiếp đó Robert lật từng tấm ảnh một, vừa xem vừa nói: – Cao thủ, cao thủ thật!

Clark ngồi cạnh nói:

- Không sai! Đúng là cao thủ chính cống, ông không nghĩ là vẫn có người làm chuyện này giỏi như mình phải không?

Anh-minh-hoa-2

Robert trước đây là một tay trộm cắp báu vật nổi tiếng. Nghe nói, chỉ cần nhìn thấy một báu vật ưng ý, ngày hôm sau báu vật đó đã nằm gọn trong tay hắn. Trong thời kỳ hắn hoạt động mạnh, không ai dám tổ chức triển lãm báu vật. Nhưng vạn vật trên thế gian này cái gì cũng có khắc tinh của nó, lần đầu tiên Robert thất bại chính là vì gã cảnh sát trưởng Clark đang ngồi trước mặt hắn đây. Lúc đó Tòa án nhận thấy hắn đã lớn tuổi và đã trả lại hiện vật nên chỉ kết án 5 năm tù. Sau khi ra tù Robert rửa tay gác kiếm.

Clark nói:

- Báu vật “Vua Yamaxun” chắc là ông không lạ chứ? Năm đó ông vì nó mà trúng kế tôi.

Robert do dự một lát, nói:

- Để ảnh lại đây, tôi sẽ giúp ông tìm ra tên này – Robert biết việc mình nhận lời sẽ kích thích tính hiếu thắng của Clark.

Thực ra sau khi xem tập ảnh Robert đã đoán ra ai làm chuyện này. Thiết bị chống trộm của Bảo tàng Demoduo cực kỳ nghiêm mật, so với những báu vật thông thường, hệ thống chống trộm “Vua Yamaxun” càng chặt chẽ hơn nhiều. Năm đó Robert đã thành công trong việc vượt qua mấy chục camera và những thiết bị cảnh báo tia hồng ngoại dày đặc, nhưng khi hắn vừa chạm tay vào hiện vật thì Clark xuất hiện…

Theo Robert, hiện tại chỉ có một người có thể làm được chuyện này. Đó là Piter. Gã là một nhân vật mới xuất hiện mấy năm gần đây, thủ pháp gây án rất giống Robert. Mấy năm nay Piter đã gây ra hàng chục vụ, cảnh sát địa phương thậm chí còn không biết tên thật của gã là gì. Robert rất hứng thú với tên trộm mới nổi này.

- Làm sao có thể tìm được Piter? Robert gọi điện cho Joy, bạn cũ của hắn, nói muốn nói chuyện. Bên ngoài Joy là một tay sưu tầm đồ cổ, nhưng bên trong là nơi chuyên tiêu thụ của gian. Trước đây, khi muốn bán báu vật lấy cắp được, Robert đều phải tìm đến Joy. Nghe Robert nói muốn tìm mình Joy vui vẻ đáp ứng ngay.

Vừa thấy Robert, Joy cao hứng nói:

- Chào ông bạn cũ! Tôi cho rằng ông đã rửa tay gác kiếm rồi chứ? Sao lại còn xuất sơn?

Robert nói:

- Tôi không làm chuyện này nữa rồi. Hôm nay tìm ông là muốn nhờ ông giúp cho một việc. Ông biết Piter chứ?

Joy nhún vai, nói:

- Thật đáng tiếc, một người tài giỏi như ông sao lại bỏ nghề chứ? Đương nhiên là tôi biết Piter rồi, hắn là tay trộm cắp báu vật thuộc hàng mạnh nhất sau ông đấy.

- Tôi muốn gặp hắn được không?

Joy cười, nói:

Chuyện này quá dễ. Tôi sẽ liên hệ ngay với hắn và thông báo cho ông sớm nhất có thể.

Hôm sau Joy gọi điện bảo là Piter đồng ý gặp Robert. Đến địa điểm gặp mặt, một người trẻ tuổi gầy nhom từ xa đã đưa tay ra với Robert, nói:

- Chào ông Robert, tôi là Piter. Rất vui được gặp ông.

Robert đột nhiên cảm thấy có chút thất vọng. Tay trộm Piter nổi tiếng trong cách nghĩ của giới giang hồ sao lại là một kẻ ốm yếu thế này? Nhưng lại nghĩ, mình cũng thế thôi, già rồi, Piter trông thấy chắc cũng thất vọng như thế! Piter nói:

- Hiện thời chắc là ông thích thú lắm nhỉ? Vào nghề này tôi đã bắt chước phong cách gây án của ông, bạn bè tôi bảo tôi là đồ đệ của ông đấy. Nếu dịp này có thể học thêm ở ông mấy chiêu nữa thì tốt biết mấy!

Robert mỉm cười:

- Thực ra cậu đã vượt tôi rồi còn gì? Tôi già rồi mà!

Piter lắc đầu quầy quậy:

- Không, không! Trong mắt tôi ông mãi mãi không già! Tôi vẫn hy vọng có thể liên kết với ông. Tôi nghĩ, chúng ta có thể làm chấn động cả thế giới ấy chứ!

Robert dường như bị những lời tâng bốc này đánh động, suy nghĩ một hồi lâu mới lên tiếng: “Cậu có kế hoạch gì à?”.

Piter nói, anh ta nghe tin, cuộc triển lãm báu vật của nước Anh tại London sẽ mở cửa trong tháng này, lúc đó các loại báu vật quý hiếm mà mọi người truyền tụng sẽ có đủ cả. Đã là những người làm ăn chuyên nghiệp thì không có lý do gì lại bỏ qua cơ hội này. Nhưng nếu chỉ dựa vào sức lực của một người thì không có cách gì vượt qua những trạm kiểm soát dày đặc, tầng tầng lớp lớp, do đó khi Joy nói Robert muốn gặp anh ta, anh ta lập tức coi Robert là đồng sự sáng giá của mình trong cuộc làm ăn sắp tới.

Robert nghe xong kế hoạch, có vẻ chần chừ do dự bởi lẽ cuộc triển lãm báu vật như thế, hệ thống chống trộm tất nhiên là cực kỳ nghiêm ngặt. Piter dường như đã đọc được suy nghĩ của Robert, liền nhấn mạnh: “Đây thực sự là một cơ hội tốt. Nếu chúng ta thành công, cả đời chẳng phải lo gì nữa! Đương nhiên kế hoạch này không đơn thuần là vì tiền, chủ yếu là một kiểu hưởng thụ. Có điều, nếu ông cảm thấy mình không làm được, tôi cũng không dám ép!”.

Với sự trợ giúp của Joy, Robert và Piter nhanh chóng tìm ra sơ đồ mặt bằng trung tâm khu triển lãm, tìm hiểu kỹ từng con đường dẫn tới đó. Ngoài ra họ còn bỏ nhiều thời gian tìm đối sách đối phó với sự cố bất trắc có thể xảy ra. Tối hôm đó khi Robert và Piter đang hoàn chỉnh bản kế hoạch lần cuối, đột nhiên điện thoại cầm tay của Robert đổ chuông. Thì ra là Clark gọi. Hắn hỏi:

- Ông đã tìm được Piter chưa?

Robert lắc đầu:

- Nếu tìm được dễ dàng như thế thì ông đã không cần đến tôi.

Giọng của Clark có vẻ lúng túng:

- Tôi chỉ nhắc ông thôi. Ông phải nhanh chóng tìm cho ra hắn ta, cấp trên giục ráo riết đấy.

Bỏ điện thoại xuống, Robert nói rõ nội dung cuộc gọi với Piter. Piter cười to mấy tiếng, nói:

- Tôi tuyệt đối tin tưởng ở ông!

Trung tâm triển lãm báu vật nước Anh khai mạc. Robert và Piter cải trang đi thăm dò tình hình, trà trộn vào dòng người tham quan nhưng không lúc nào rời mắt khỏi những báu vật quý hiếm được trưng bày trong các tủ kính chống đạn.

Những báu vật này đối với mọi người mà nói đều có sức hấp dẫn mê hồn, huống chi là hai tay trộm sừng sỏ này. Nhưng cả hai đều không quên đây là bước thăm dò, không thể cứ dán mắt vào các báu vật được mà phải quan sát chung quanh. Chà, camera, thiết bị cảnh báo tia hồng ngoại… quả là không ít.

Hai người quay về nhà và phát hiện ra là Joy đã lấy được sơ đồ phân bố lực lượng bảo vệ trung tâm triển lãm. Chỉ chờ đêm đến là có thể bắt tay hành động.

Đêm đến, Robert và Piter đột nhập vào tòa nhà trung tâm bằng đường thủy, chui qua lỗ thông gió để tránh cảnh sát. Tiếp đó hai người chia nhau hành sự. Theo kế hoạch định trước, Robert đeo kính nhìn ban đêm đi vào khu triển lãm. Hắn trông thấy những thiết bị cảnh báo hồng ngoại lắp đặt đan xen nhau dày đặc. Đừng nói chi đến người, ngay cả một con muỗi cũng khó bay qua được (!). Nhưng, với một kẻ kinh nghiệm đầy mình như Robert thì chẳng có gì khó. Robert đeo găng tay và tất chuyên dụng (có tác dụng hít chặt vào chỗ nó tiếp xúc), bò lên trần nhà như loài thạch sùng. “Ngôi sao châu Phi” là báu vật gia truyền của Hoàng gia Anh. Hắn chỉ có 10 giây, lúc đó Piter ở bên ngoài sẽ cúp điện trong tủ bày hàng, Robert khởi động máy phát sóng điện từ gây nhiễu hệ thống camera.

Tiếp đến, Robert nhảy xuống, với tốc độ nhanh nhất mở tủ kính chống đạn, lấy ngay báu vật. Lúc này Piter kịp thời phối hợp, mở lại nguồn điện, mọi chuyện trở lại bình thường như chưa có gì xảy ra… Robert lại chui qua lỗ thông gió, nhanh chóng quay lại con đường thủy lúc đầu, thoát ra khỏi khu vực nguy hiểm.

Khi quay về phòng Joy, Piter đã chờ sẵn ở đó từ lâu. Joy mở rượu và cười lớn:

- Ông Robert, không ngờ ông vẫn có thể hành động tuyệt vời đến thế!

Robert tự đắc:

- Tôi vẫn là người ưu tú nhất đấy!

“Bốp bốp bốp” – Tiếng vỗ tay vang lên, từ ngoài cửa một người bước vào. Robert sững người, trước mắt ông ta là tay cảnh sát trưởng Clark. Clark cười lớn:

- Làm giỏi lắm! Tôi lại phát tài nữa rồi! – Nói đoạn, hắn rút súng chĩa vào Robert, thu lại báu vật “Ngôi sao châu Phi ”từ tay Robert đang đờ đẫn trố mắt nhìn – Đơn giản quá mà! Bây giờ tôi sẽ giết ông và tuyên bố, tên trộm Robert vì chống lại lệnh bắt nên bị bắn chết.

Robert giận dữ nói:

- Thì ra ông là Piter chính cống!

Clark cười mỉa:

- Tôi đã nghiên cứu kỹ thủ pháp gây án của ông. Quả là rất thông minh. Vậy sao tôi lại không học ông chứ? Và, tôi nghĩ ngay tới tên trộm Piter. Nhưng lần này tôi không trực tiếp ra tay mà chỉ thắt sẵn sợi dây thòng lọng để ông tự chui vào. Bây giờ thì ông rõ rồi nhưng đã quá muộn!

Robert đột nhiên cười ngất, nói:

- Chưa muộn lắm đâu ông Clark. Ông cho là kế hoạch của ông rất hoàn mỹ phải không? Tôi nói cho ông biết, hoàn toàn không phải thế! Thứ nhất, thủ pháp của Piter quả là rất giống tôi, dường như là chính tôi ra tay chứ không phải ai khác. Nhưng có ai hiểu rõ tôi đến thế, ngoài ông? Mấy năm trước tôi thua là vì ông quá hiểu tôi. Thứ hai, anh chàng này… – Robert chỉ Piter giả, tiếp – là diễn viên đấy. Tuy diễn rất xuất sắc nhưng không qua khỏi mắt tôi đâu. Tôi chỉ nhìn qua là biết ngay anh ta không phải là tay trộm chuyên nghiệp. Nhân đây tôi nhắc ông một câu, đừng coi lão già này là kẻ hồ đồ, nhiều khi tôi giả làm kẻ hồ đồ thế thôi – Robert ngừng một lát rồi lại tiếp – Nếu tôi đoán không sai, lúc này cảnh sát phải đến rồi mới phải!

Chưa dứt lời, nghe có tiếng đạp mạnh đánh “pình” vào cửa, cánh cửa mở ra, một toán cảnh sát vũ trang xông vào. Clark bị giải đi đầu tiên, vùng vằng, nói:

- Sao lại thế này? Sao cảnh sát đến nhanh thế?

Robert cười nhẹ:

- Tôi đã nghi ngờ ông, sao lại không báo trước cho cảnh sát chứ?

Tiếp đến Robert lấy từ trong người ra chiếc máy ghi hình vô tuyến nhỏ xíu, nói:

- Đây là chiếc máy theo dõi của cảnh sát địa phương hoạt động liên tục từ lúc chúng tôi bắt đầu vào trung tâm khu triển lãm, nhất cử nhất động đều hiện ra trước mắt cảnh sát sở tại.

- Tôi nghiên cứu về ông khá kỹ, chuyện này có vẻ không phù hợp với phong cách của ông chút nào – Clark ngừng một lát, hạ giọng.

- Ông nói đúng! – Robert thở dài – Cả đời tôi đã gây ra không biết bao nhiêu vụ trộm, cứ nghĩ mình là kẻ mạnh nhất! Nhưng về già tôi mới vỡ lẽ, thì ra “thành tựu” lớn nhất của tôi là tự mình cướp đi hạnh phúc của đời mình! Tôi sợ thất bại, sợ bị bắt, sợ cả chuyện lấy vợ sinh con, và không thể sống cuộc sống giống như những người bình thường khác. Tôi chính là người thua nặng nề nhất! Khi hiểu ra điều này, tôi đã thay đổi hoàn toàn, ông Clark ạ!

Clark đứng đờ ra như trời trồng, bất giác nghĩ: “Còn mình thì sao? Tên trộm Piter phải chăng cũng đã cướp đi hạnh phúc của đời mình?”.

Trà Ly 
(dịch từ bản Hoa văn của Ngô Hồng Khánh)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 400

Ý Kiến bạn đọc