Truyện ngắn

Người hái mây

 

Phía tây, những đám mây từ từ chuyển màu đen sẫm. Bóng tối trùm dần lên thung lũng. Đâu đó tiếng chim “bắt cô trói cột” đều đều gõ vào màn đêm nghe lạnh buốt sống lưng. Lại nghe thoảng trong cơn gió rừng xào xạc, tiếng chim ăn thịt vang vọng: “Thu thỉ thủ thì – thủ thỉ thù thì”. Hòa theo là tiếng cú rúc từng nhịp như kẻ cầm nhịp trong ban nhạc tang. Xa xa tiếng suối chảy réo rắt… tất cả tạo nên không gian ghê rợn.

Hơn 30 con người nằm quây quanh đống lửa. Che cho họ là những tấm màn đơn, thêm tấm ni lông phủ bên trên, cứ ba bốn người ngủ chung một tấm màn như thế, qua đêm. Ngày mai khi bình minh đến, họ sẽ hối hả nhen lửa nấu cơm ăn sáng và nắm theo phần buổi trưa, chiều tối mới lục tục kéo nhau về. Người khỏe bứt được nhiều về sớm, kẻ kém về muộn hơn. Giao hàng, tính vội tính vàng cho chủ rồi đám người lại bắc bếp nấu ăn cho qua bữa. Cuộc sống cứ vậy đều đều tái diễn. Mỗi ngày cũng kiếm được năm, ba chục ngàn. Nhưng đêm nay…

- Anh em ngủ sớm thế?

Tiếng một người nào đó nói vọng vào núi, núi nhái lại: th…ế… kéo dài không dứt. Mọi người bực mình ngồi dậy ngó kẻ quấy rầy. Hắn xuất hiện khệnh khạng trong bộ quần áo rằn ri, ngang hông đeo khẩu súng ngắn, bao súng che kín bộ hạ, chân đi đôi giày cao cổ còn mới gác lên trên khúc củi cháy dở. Ánh lửa leo lét soi khuôn mặt đen như than, cặp môi thâm sì, hai hốc mắt sâu hoắm phát ra tia lành lạnh. Hắn trạc khoảng 50, khuôn mặt đầy góc cạnh, có lẽ là dấu ấn của đói khát và sốt rét.

- Mời tất cả anh em dậy ta nói chuyện.

Mọi người nhìn vóc dáng, điệu bộ đã đoán ra hắn là ai nên tất cả im lặng, không ai dám lên tiếng.

- Quan ngài đây mời bà con ra bếp lửa nói chuyện.

Ông chủ thầu mây không biết chui ra từ lúc nào đứng bên người lạ, khúm núm nhắc lại. Vẫn không có ai đủ can đảm bước ra. Ông ta bực mình đi đến từng chiếc màn một nói khẽ: – Chúng mày muốn chết hở? Dậy ngay đi!

Việc làm của lão chủ thầu có tác dụng. Đám người nhếch nhác, quần áo xộc xệch, kéo nhau đến bên đống lửa. Người nào người ấy mặt cúi gằm, cứ như dưới chân có vật gì cần tìm.

- Mời anh em ngồi xuống.

Chờ mọi người ngồi xuống hết, người lạ mới nhìn lướt qua đám người làm thuê đang khiếp sợ, nói tiếp:

- Tôi là Y Đhen Bya – Đại tá kiêm Tỉnh trưởng, kiêm Sư trưởng sư 272 của lực lượng Phun-rô.

Mọi người bất giác rùng mình, ngồi xích lại gần nhau hơn. Cái điều ai cũng đoán nhưng rồi ai cũng sợ hãi khi có người nhắc đến: Phun-rô!

- Anh em đừng sợ. Chúng tôi không làm gì ai cả, chỉ muốn trao đổi một chút để mọi người hiểu chúng tôi chống Cộng có mục đích…

Giọng hắn đều đều, phát âm khá chuẩn tiếng Kinh. Hắn nói rành rọt như đọc một bài học thuộc lòng. Kết thúc bài diễn văn, hắn nói thêm:

- Anh em thấy chưa, Phun-rô chúng tôi muốn đấu tranh chống Cộng sản nên sẵn sàng đoàn kết với mọi người, xem mọi người như anh em cả thôi.

Tất cả lặng im, nghe rõ cả tiếng nổ lách tách của bếp lửa. Y Đhen, tên Phun-rô khét tiếng chuyên đốt nhà, giết người không ghê tay từ trước giải phóng đến nay bỗng nhiên giở giọng tử tế, chắc nó có ý đồ gì đây.

- Tôi nói vậy đúng không thầy giáo?

Y Đhen đi lại gần bếp lửa vỗ vào vai người đàn ông có vóc dáng thư sinh, làm người này giật mình.

- Thầy giáo đừng sợ. Trước đây bọn giáo viên từ miền Bắc vào dạy cái chữ cho dân là chống lại chúng tôi. Chúng tôi xem bọn đó là kẻ thù nguy hiểm số 1 cần phải tiêu diệt. Nhưng còn thầy, tôi biết rõ.

Hắn cười rồi móc gói thuốc Zet lấy một điếu châm hút, chìa một điếu cho người thanh niên, nói tiếp:

- Thầy hút đi! Chúng tôi rất trọng người tài như thầy. Có những bài viết mà đài BBC Luân Đôn sử dụng quả là hiếm lắm. Nhưng có lẽ vì tài quá hóa mang tội với chế độ này.

- Dạ, ông nói hơi quá, nhưng sao… ông lại biết điều đó?

- Người chúng tôi có mắt khắp mọi nơi tại sao lại không biết cái chuyện lớn tày đình như vậy. Chúng tôi còn biết thầy 4 lần ra vành móng ngựa, trong đó có 2 lần tòa án tối cao Việt cộng xử, có đúng không? Vậy chúng tôi tin và muốn hợp tác với thầy cùng đấu tranh cho thế giới tự do.

- Cảm ơn ông! Nhưng tôi còn cha, mẹ, vợ, con….

- Thầy cứ suy nghĩ cho kỹ. Đây, tôi tặng thầy cái này làm lưu niệm.

Nói xong y vỗ tay, lập tức từ trong bóng tối một tên Phun-rô trẻ, ăn mặc rách rưới bước ra đưa cho Y Đhen chiếc răng heo rừng cong vút. Y cầm lấy đặt vào bàn tay người y vừa gọi là thầy giáo: – Thầy cầm lấy, nó sẽ là bùa hộ mệnh cho thầy – Đoạn y quay sang lão chủ thầu: – Này ông chủ, có gì khao vui cho cuộc hội ngộ hôm nay chứ!

- Dạ có rượu chanh mậu dịch Hà Nội ạ.

- Được, mang ra đây.

Ông chủ thầu mây ôm ra 5 chai rượu chanh loại 0.70 lít và một nắm cá nục khô xếp lên chiếc chiếu trải sát đống lửa.

- Mời tất cả cùng uống, chúc mừng cuộc gặp gỡ hôm nay.

Y Đhen cầm cả chai rượu đưa lên tu một hơi dài, rồi bất ngờ ngửa cổ hú một hồi. Lập tức từ trong rừng hiện ra thêm 6 tên quần áo vá chằng vá đụp, giày dép rách nát, tay ôm súng tiến lại gần đống lửa.

- Xin giới thiệu với các anh em, đây là đồng đội của tôi. Bạn bè cả, ta cùng uống với nhau cho vui.

Tội nghiệp 9 người đàn bà, già có, trẻ có, ngồi dúm dó lại với nhau, trùm chung một tấm chăn chiên, mặt cúi gằm xuống đất, không dám ngửng lên.

So-635--Xu-binh-yen---Thanh-Ho---Anh-1
Xứ bình yên – sơn dầu – THANH hồ.

Bọn lính được cho phép uống rượu, chúng tu ừng ực rồi sán lại mấy người đàn ông quần áo còn tươm tất đề nghị kết nghĩa anh em. Nhìn họng súng đen ngòm ai cũng run sợ nên họ muốn gì mà chẳng được. Đã kết nghĩa anh em phải trao vật kỷ niệm cho thêm phần “thân thiết” với lý lẽ rất “tình cảm”, bọn lính Phun-rô cởi giày, dép, áo, quần rách rưới đổi cho đám người bất hạnh, lấy đồ mới mặc vào người.

Cuộc gặp mặt kéo dài hơn 2 giờ đồng hồ, khi đã khật khừ, Y Đhen mới đứng dậy bảo mọi người:

- Thôi, xin tạm biệt, hôm sau lại tới. Nhưng cấm không ai được nói chuyện hôm nay. Nếu không… – Hắn giơ tay cứa ngang cổ mình – Đó là hình phạt của kẻ phản bội. Này thầy giáo, tạm biệt và suy nghĩ cho kỹ. Chúng tôi muốn sự tự nguyện của thầy. Không bắt ép.

Khi bọn lính bị màn đêm nuốt chửng, đám người mới òa ra những tiếng thở dài ngao ngán. Tất cả vây quanh người thầy giáo bất hạnh như chờ đợi phán quyết.

- Việc họ họ làm, việc ta ta làm. Khuya rồi, bà con đi nghỉ mai còn làm sớm. Ngày mai ta đi từng nhóm năm sáu người giúp đỡ lẫn nhau. Không việc gì phải sợ họ cả.

- Ông giáo nói phải đấy! – Ông chủ thầu đế thêm – Bà con không phải lo gì, họ cũng là người cả thôi!

Mọi người tản ra xung quanh bếp lửa, tiếng rì rầm cứ luẩn quất mãi không ngừng. Ông chủ thầu mây kéo người đàn ông được gọi là thầy giáo lại bên chiếc lều duy nhất được che tạm bằng lá cọ, sàn lát cây rừng, có trải chiếc chiếu đơn tuy trông tạm bợ nhưng chắc chắn, chống lại được gió rừng và những hạt sương lạnh buốt. Thêm mấy cây củi cho bếp cháy to lên, ông chủ thầu bảo:

- Anh thông cảm, kiếm được miếng ăn khổ lắm. Ở trong này phải đóng thuế cho Phun-rô bằng gạo, muối, quần áo; có thế họ mới để cho yên. Chứ không à, còn lâu mới đặt chân vào đây được, ấy là chưa kể phải có giấy vận chuyển… nói thế để anh hiểu cái nghề này nó khốn nạn lắm. Anh hút thuốc!

- Cảm ơn bác. Thế Phun-rô có đông không mà khiếp vậy?

- Chắc khoảng trên dưới chục người thôi.

Ông ta lấy khăn lau cái trán ngắn ngủn và khuôn mặt nung núc thịt. Là tay buôn lậu cà phê nổi tiếng liều lĩnh một thời, nay chuyển qua thầu song mây; nghe đâu nghề này phất lắm, một sợi song mây lời tới hai, ba chục ngàn đồng. Một xe chở 700 sợi từ rừng ra là lời ba, bốn cây vàng, vì vậy ông ta cứ bám vào rừng bằng mọi giá. Còn anh thầy giáo bị buộc thôi việc, không nghề ngỗng gì, đành phải đi bứt song mây thuê kiếm sống qua ngày. Nhấp ngụm nước trà chát đắng, ngửa bàn tay phồng lên vì không quen cầm dao, kéo mây, anh khẽ thở dài, hỏi trống không:

- Làm sao bọn chúng lại biết tôi?

- Anh thông cảm, tại tôi cả thôi. Chúng thấy anh không có vẻ là người làm thuê, hỏi, tôi cứ thật tình kể về anh. Ngài Y Đhen có vẻ thích thú lắm. Ngài xem anh như một người hùng có thể hợp tác.

- Thế ông có nói tôi sinh ra và lớn lên tại Thanh Hóa không?

- Có chứ, tôi còn nói cả nhà anh đều làm giáo viên, bố anh trước làm quan cho Pháp nữa cơ. Chính vì vậy nên anh mới được tin cậy.

- Tại sao ông làm vậy?

- Cũng vì miếng ăn cả thôi. Nếu anh nhận lời với họ, họ sẽ tạo điều kiện cho tôi kinh doanh, nhất định tôi sẽ giúp đỡ chị và hai cháu ở nhà. Anh nghĩ xem. Thời buổi này…

- Thôi được, ông để tôi nghĩ đã.

- Anh… ngủ lại đây với tôi.

- Khuya rồi, để tôi về ngủ với mấy người bạn, họ chờ.

Bầu trời đầy sao, những vì sao nhỏ bé li ti như những con mắt đang thấp thỏm nhìn anh. Bốn hòn núi cao sừng sững nghiêng bóng che kín cánh rừng… Từng đợt gió ào ào luồn qua đám cây lật mấy tấm ni lông bay phần phật. Phía xa xa, tiếng gà rừng nối nhau báo sáng.

Vân thập thững bước lại chiếc màn của mình định ghé lưng nằm xuống đống lá rừng chợp mắt.

- Anh về rồi à! – Thanh lồm cồm ngồi dậy hỏi vọng ra.

- Ừ, sao các cậu không ngủ đi?

- Bọn em lo cho anh quá.

Thanh và Bá là hai thanh niên khỏe mạnh từ Ninh Bình vào đây tìm việc làm mong kiếm ít tiền làm vốn để học nghề gì đó. Thấy Vân là thầy giáo, không quen vất vả nên họ thương tình rủ làm chung, nhường cho Vân việc kéo mây, bó song nhẹ nhàng hơn là phát cây, hay leo trèo tận ngọn cây cao chặt bớt gai để kéo dây xuống.

- Anh nằm vào giữa cho ấm – Bá bò ra ngoài nhường chỗ. Lớp lá xanh lót phía dưới gãy rào rào Vân ngả lưng xuống kéo Thanh cùng nằm.

- Bọn em lo cho anh quá. Hay mai anh trốn đi, chứ ở đây lỡ bọn chúng bắt thì khổ – Bá ôm ngang lưng Vân thì thào.

- Kệ nó, sức đâu mà lo, chúng nó sắp chết đói cả, lấy gạo đâu mà nuôi mình. Việc ta, ta làm. Thôi ngủ đi, mai còn dậy đi làm.

Một lát sau Vân đã ngáy đều đều. Bá chép miệng lẩm bẩm: “Người đâu vô tâm thế!”.

*
Đêm. Mọi người hối hả ăn uống rồi chui vào mùng ngủ ngay, không ai dám ngồi la cà bên bếp lửa. Đống lửa được chất bằng những khúc cây kơ-nia to như bắp chân cháy hừng hực. Ai cũng mong được một đêm yên thân. Xa xa tiếng chó sói tru lên từng hồi dài lạnh lẽo. Vân cùng Bá, Thanh nằm úp thìa, không ai nói với ai điều gì. Tất cả đều thao thức nhưng làm ra bộ ngủ say. Bá và Thanh đều có chung tâm trạng lo sợ bị Phun-rô bắt, rồi hành hình, họ cứ lo cho tương lai không biết sẽ ra sao?! Còn Vân, anh thao thức không biết có phải vì nhớ vợ con đang sống ngoài thị trấn, hay anh thao thức vì nghĩ đến nỗi bất hạnh của cuộc đời mình. Một học sinh xuất sắc suốt 10 năm trời bậc phổ thông, một thầy giáo được trò yêu, đồng nghiệp mến, một cán bộ quản lý giáo dục có năng lực, thế mà bỗng nhiên mất sạch vì những bài báo anh viết bị đài BBC xuyên tạc đưa lên làn sóng… và bị quy tội có dụng ý bôi nhọ chế độ. Cuộc đời sao oái oăm làm vậy. Nhưng Vân thao thức có thể còn một lẽ khác: bọn Phun-rô, chúng cần mình để làm gì? Có phải như chúng nói muốn đưa mình ra nước ngoài! Hay bọn chúng chuẩn bị rút qua Thái Lan huấn luyện? Hay đây chỉ là cạm bẫy thử mình?

- Này, thầy giáo dậy cho tôi nhờ chút.

Từ lúc nào, ông chủ thầu mây mò mẫm đến bên cạnh mùng giật giật, nói nhỏ.

- Có gì để mai, đêm hôm thế này không đi đâu cả! – Tiếng Bá quyết liệt.

- Có chuyện cần tôi mới nhờ, dậy đi.

Vân uể oải ngồi dậy, đáp:

- Bác chờ tôi một chút.

- Anh khoác thêm cái áo của em cho đỡ lạnh – Thanh cởi áo đang mặc khoác lên người Vân nói thêm: – Anh yên tâm, hai đứa tôi ôm nhau ấm chán.

Vân lầm lũi bước theo về chòi ông chủ thầu, không hỏi gì thêm.

Bên ánh đèn dầu, Y Đhen đang nhấm nháp ly rượu chanh Hà Nội. Thấy Vân vào, hắn lịch sự giơ tay bắt:

- Mời thầy ngồi xuống đây làm một ly.

- Tôi uống kém lắm, chỉ một ly là đỏ từ đầu đến chân. Đi không nổi.

- Thế thì thôi, hôm nay tôi có cái này bất ngờ dành cho thầy đây. Thầy đi theo sẽ rõ. Ta đi nào!

Đêm tối mịt mù, đường núi lởm chởm đá, cách nhau 2 mét nhìn không thấy gì. Ánh đèn pin chỉ đủ soi một khoảng sáng nhỏ lờ mờ. Vân thập thững bước theo được một đoạn, ngã oạch, trán va vào cây rừng đau điếng. Y Đhen quay lại cười:

- Nhà báo dở quá, đường rộng thế này mà còn ngã.

Có ai túm tay lôi Vân đứng lên. Lúc này anh mới biết phía sau anh một quãng có mấy tên Phun-rô lặng lẽ bám theo. Chẳng lẽ chúng định giết mình? Không, nếu chúng muốn giết đâu cần phải bày trò thế này. Hay chúng cần gì ở mình? Loanh quanh gần 2 giờ đồng hồ đám người mới tới một chiếc lán dựng tạm, một mái, rộng khoảng chục mét vuông, nền được lát bằng những cây lồ ô bổ đôi, ba phía che bằng mấy tầu dừa núi.

- Mời thầy giáo vào “nhà”.

Vân bước vào nhà và giật mình nhìn thấy người phụ nữ, hay đúng hơn một xác phụ nữ nằm sát vách. Ánh lửa leo lắt lúc sáng lúc tối hắt lên khuôn mặt hốc hác, xanh xao, đượm vẻ sầu não.

- Thầy lại gần xem có quen người này không?

Vân bước lại gần, nhìn vào khuôn mặt chỉ còn da bọc xương, trán lòa xòa mấy sợi tóc lưa thưa khe khẽ rung theo hơi lửa phả qua. Người con gái mở mắt, hai giọt nước long lanh trào qua khóe, môi mấp máy:

- Nai(1) Vân!

- Cô là ai, sao lại biết tôi?

Bàn tay nhăn nheo chỉ còn da bọc xương từ từ rút ra khỏi tấm mền giơ lên run rẩy nắm chặt tay Vân áp vào má mình, đôi môi mấp máy, thì thào:

- H’Ren đây, thầy không nhận ra em sao?

- Trời, H’Ren!

Vân kêu lên, không tin ở tai mình, mắt mình. Cô học trò nhí nhảnh, thông minh nhanh nhẹn, hay tìm cách trêu ghẹo thầy ngày trước đây sao? Vào cái tuổi 15, em như một nụ hoa đầy sức sống, thế mà giờ đây…

- Các bạn em ở đâu?

- Theo Yang(2) cả rồi!

H’Ren nghẹn ngào, nước mắt chảy thành dòng nhỏ xuống sàn. Vân cũng thấy mọi vật chìm dần, chìm dần vào biển sương mù dày đặc. Vân không khóc được, chỉ ngồi bất động nắm chặt tay H’Ren để mặc cho vị mặn chát chảy xuống miệng.

- Nhà báo mềm yếu quá, như vậy không thể trở thành chiến binh được. Người lính phải xem thường cái chết, có thế mới giải phóng được cho đất nước Đê-ga tươi đẹp này. Giới thiệu với thầy giáo đây là bà Thiếu tá H’Ren quận trưởng H.6, một sĩ quan dũng cảm của chúng tôi. Bà ấy bị sốt rét quật ngã đấy.

- Tại sao các ông không chạy chữa cho cô ấy?

- Chính vì việc đó, tôi mới mời thầy đến đây. Thầy qua bên này.

Vân gỡ tay H’Ren đặt trả lại trong mền.

Bên kia bếp lửa, chai rượu chanh được mở nắp, bên cạnh tàu lá chuối có mấy miếng thịt nai khô to bằng ngón chân cái, dài độ gang tay.

Y Đhen vui vẻ bảo:

- Mời thầy làm một hớp cho ấm bụng.

Nói xong, y nâng cả chai kê vào miệng tu một hơi dài, rồi đặt chai xuống sàn xé thịt nhai nhồm nhoàm, hất hàm bảo:

- Uống đi chứ!

Vân cũng cầm chai nhấp một ngụm nhỏ xong xé thịt nhấm nháp. Thịt nai hăng hăng mùi khói xen mùi thum thủm vì phơi không được nắng, xung quanh miếng thịt nhìn kỹ thấy trứng ruồi đẻ trắng hếu.

- Nói thật với thầy… – Đôi mắt Y Đhen lóe sáng chiếu thẳng vào mắt Vân – Bọn tôi cái gì cũng thiếu thốn, nhất là thuốc men, lương thực và tư trang. Thầy có cách giúp được chúng tôi không?

Im lặng một lúc, Vân nói:

- Theo tôi, ngày mai các ông cứ nhờ ông chủ thầu mây chở hẳn cho một xe lương thực và tư trang vào đây, chắc là được.

- Thầy nói nghe dễ nhỉ. Nếu bắt nó chở nhiều lỡ nó bỏ không vào, lại báo công an thì nguy.

- Dễ thôi, ông báo với họ chở đồ vào, một mặt cho họ tự do khai thác song mây trong vùng, không làm khó dễ; một phần lấy quế, sừng nai phụ thêm một chút. Mặt khác giữ chủ thầu mây lại là yên tâm. Còn xe chở lương thực vào nhiều thì có cách giải thích dễ ợt: nhiều thợ lấy song mây phải cần nhiều lương thực, quần áo, chăn màn… vậy thôi.

- Hay! Hay, thế mà tôi không nghĩ ra. Nhưng… e…

Đang vui, cặp mắt hắn tối lại, nhìn chòng chọc vào Vân.

- Nếu bọn công an biết, theo vào đây có phải ta tự sát không?

- Theo tôi, khi xe vào khu vực các ông kiểm soát, các ông cho tăng thêm trạm quan sát và vào một điểm nhất định nào đó chặn xe lại kiểm tra rồi cho rẽ theo đường đến chỗ cất đồ dự trữ tạm thời, sau đó vận chuyển tiếp đến nơi an toàn cất giấu.

- Được.

Dứt lời y lại vớ chai rượu ngửa cổ làm một hơi dài.

- Thầy giỏi lắm, ở lại với chúng tôi chứ! – Đặt chai rượu xuống, y nói.

- Tôi không thể đi với các ông được vì tôi là người Kinh, còn vợ, còn con. Nhưng nếu cần gì cứ gọi, tôi sẽ đến.

- Thế cũng tốt.

Vân bước lại bên H’Ren, thấy mắt cô vẫn mở nhìn trân trân vào khoảng không. Đặt bàn tay lên chiếc trán nóng bỏng, Vân khẽ gọi:

- H’Ren! H’Ren!

H’Ren từ từ quay lại, đôi mắt ráo hoảnh nhìn sâu vào mắt Vân. Môi mấp máy nói điều gì nghe không rõ. Nhúng chiếc khăn mùi xoa vào chút nước rót từ trái bầu khô, Vân gấp lại đặt lên trán H’Ren, cô học trò bé bỏng ngày xưa đã cùng 8 cô bạn gái bỏ lớp chạy vào rừng theo Phun-rô. Kết cục chỉ còn lại một người như thế này đây.

- Thầy! – Tiếng H’Ren nghẹn ngào – Hãy tha lỗi cho em!

Gỡ tay H’Ren, Vân vội vã quay đi như chạy…

*
Ngọn lửa bập bùng soi rõ những khuôn mặt ngồi vây quanh. Họ ngả nghiêng bên những chiếc chai vứt chỏng chơ, tay huơ huơ những xiên thịt nai chưa kịp hơ qua lửa. Họ nhồm nhoàm nhai, nuốt, uống… như chưa từng được uống, chưa từng được ăn. Những khuôn mặt đen xì chỉ thấy hố mắt trũng sâu với xương gò má in nét lên da.

Chếnh choáng, Y Đhen xách chai rượu bước lại gần Vân:

- Tất cả nghe đây, có ngày hôm nay là nhờ công của ông thầy giáo đây. Sư đoàn 272 chúng ta đã vững mạnh. Ngày mai sẽ cấp thêm quần áo, giày dép mỗi người một bộ. Lương thực dự trữ đủ dùng cho cả năm. Chúng ta sẽ thắng. Nào, xin chúc mừng, chúc mừng!

- H’Ren đâu? – Vân hỏi.

- Bà thiếu tá H’Ren, người phụ nữ dũng cảm đã có công lao to lớn gây dựng phong trào. Sau này đất nước giải phóng chúng ta sẽ khắc tên vàng cho bà ta. Hôm nay vì con ma rừng đã chấm nên không thể giữ bà ấy lại được nữa. Tôi cho bà ấy đi theo Yàng rồi.

- Không, cô ấy còn có thể khỏe lại mà. Có thuốc sẽ khỏi thôi.

- Thuốc dành cho người khỏe. Ở đây chỉ có ra lệnh và chấp hành. Nào uống đi.

- Uống, uống!

Cả sư đoàn 272 chỉ có 14 người, 14 con người đói khát, bệnh tật sống chui lủi trong rừng, thỉnh thoảng mò ra các buôn gần rừng đánh lén cướp của, giết người, đốt nhà… tội ác chồng chất. Người dân căm hận chúng, không ai tiếp tế cho nữa. Vì thế chúng phải chui vào rừng sâu làm rẫy mong bảo toàn lực lượng. H’Ren, cô thiếu nữ 21 tuổi sau 6 năm chạy vào rừng không biết đã gây ra những tội ác gì cho người dân lương thiện trong vùng, lại bị chính đồng bọn thanh toán. Vân bất giác thở dài.

Phương đông ửng hồng, bữa liên hoan mừng chiến dịch hậu cần thắng lợi, ngoài một tên lính gác theo quy định, còn tất cả được uống thả giàn, uống đến say sưa, nôn mửa… uống đến lúc cả thịt da biến thành rượu mới thôi. Bao nhiêu năm mới có một bữa liên hoan vui vẻ thế này. Bọn lính nằm còng queo bên đống lửa đã lụi. Đứa ngã bên này, đứa ngã bên kia nhưng trước ngực luôn luôn có khẩu AR15, cái vật giết người đó như dính chặt vào chúng không thể rời ra. Vân lóp ngóp bò ra sau một gốc cây cách xa đống lửa, vịn vào gốc cây đứng dậy, lần từng bước.

- Đứng lại!

Một tiếng hét vang lên từ ngọn cây trên đỉnh đầu Vân. Vân ngửa mặt nhìn lên trả lời:

- Vân đây! Sáng rồi, xuống làm chút cho ấm bụng. Mọi người say cả, chỉ có mày là đói thôi đấy – Thấy tên lính còn ngần ngừ. Vân tiếp – Không sợ chỉ huy la đâu, tôi nói cho.
Tên gác tụt xuống, đứng chưa vững đã bị giáng một đòn vào gáy, đổ xuống như cây chuối. Khẩu súng đeo sau lưng nó bị cướp cò nổ chói lói cả núi rừng. Bọn lính say có đứa hoảng hốt chồm dậy, loạng choạng định lao vào rừng; nhưng những bóng áo xanh từ sau các gốc cây lao nhanh vào quật ngã chúng. Cái “sư đoàn 272” của bọn Phun-rô bị xóa sổ hoàn toàn. Tên Y Đhen trợn tròn mắt kinh ngạc nhìn viên Trung tá công an chỉ huy trận đánh ôm chầm lấy người thầy giáo khi gặp lại. Hắn bất giác thở dài, cúi đầu lầm lũi bước theo đồng bọn.

Hai tháng sau, khi mùa thu đến, tiếng trống trường vang lên đón học trò vào năm học mới, người ta lại thấy Vân – người thầy giáo đi hái mây ngày nào cắp cặp bước lên bục giảng giữa tiếng nói cười của các em học sinh người thiểu số vây quanh.

Nguyễn Hồng Chiến
(TP. Buôn Ma Thuột)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 635

————————-
(1) Nai: Thầy giáo dạy học – tiếng Êđê.
(2) Yang: Thần linh – tiếng Êđê.

Ý Kiến bạn đọc