Góc nhỏ Sài Gòn

Ngày về

 

Bạn xa thành phố dễ chừng đã mười mấy năm dài. Ngày gặp lại, bạn khoe vài tấm hình chụp vội đâu đó trên đường phố, kèm theo một câu rằng, đố biết chỗ này là chỗ nào? Tôi nhìn những cửa hiệu san sát đẹp đẽ, chữ Anh chữ Tây chi chít, mạnh dạn bảo là thành phố Bắc Âu của bạn chứ gì?

Không, là Sài Gòn mình hôm qua đấy chứ! Chưng hửng giật mình, tôi quan sát kỹ, thì quả là có một hiệu cà phê T. vẫn còn trưng ra mấy chữ thuần Việt, lọt thỏm trong những chữ cái xa lạ.

Ừ thì Sài Gòn, người đi kẻ nhớ. Những quán chè trong ký ức, nhớ góc phố bò bía kem ký. Bạn hỏi Hồ Con Rùa nay thế nào, Thảo cầm viên có còn như xưa hay không? Nhất định phải dành thời gian đi thăm lại tất cả những ngóc ngách của Sài Gòn một thời đã xa lơ lắc.

Bạn bè í ới báo cho nhau cái tin bạn về. Mời mọc, rủ rê. Bạn lên lịch đi ăn đi chơi với nhóm này, tụ nọ. Để tới một ngày, mỏi mệt sau những tiệc tùng hàng quán, bất ngờ nghe bạn điện thoại tỉ tê rằng, mình chỉ muốn ra cái vỉa hè gần chỗ công viên cũ, bưng một dĩa gỏi khô bò mà húp đến giọt nước mắm cuối cùng. Rồi bó gối ngồi ngó mây trời ngang qua. Đơn giản vậy thôi!

Đơn giản thế thôi, nhưng không nói ra thì chưa chắc là ai cũng biết. Người thành phố hình như rất muốn khoe với bạn xưa rằng, Sài Gòn bây giờ hiện đại văn minh giàu đẹp lắm. Chỉ cần có tiền là có tất cả, sống ở đây đôi khi còn sướng hơn bạn định cư ở châu Âu nữa kìa. Để chứng minh, thì phải dắt bạn đến mấy tòa cao ốc chọc trời ở khu trung tâm, cho bạn lác mắt trước cơ man là hàng hóa cao cấp. Rồi món Nhật, món Hàn, món Thái… Bạn ngớp trước bao lời nhiệt tình. Bạn e dè nếm thử những hương vị lạ lẫm đến từ bên kia biên giới, mang hơi hướm của hai từ “hội nhập”. Quán cà phê máy lạnh rù rì, người ta ngả người trên nệm ghế, dán mắt vô máy tính xách tay hoặc điện thoại. Quán sân vườn đẹp đẽ, người ta gọi phần cà phê hay thức ăn với những cái tên thật kêu theo kiểu “liên hiệp quốc”, có khi chỉ để mua một chỗ ngồi… Những điều ấy, hẳn với cuộc sống thường nhật của bạn chẳng phải quá xa lạ, nhưng sao vẫn thấy đâu đây ánh nhìn thoáng qua trong hụt hẫng ngỡ ngàng.

Cậu bạn thân hớn hở bảo, chẳng mấy rồi thành phố có metro và đủ thứ hết! Cái thời xe đạp vứt lên mui xe buýt giá vé 1 ngàn, đến nơi nhấc xe xuống đạp đi tiếp ấy đã lùi vào xa xăm lắm rồi, cô gái ạ! Bạn bật cười trước lời tếu táo, mắt phảng phất nỗi gì của người cứ ngỡ mong được gặp lại “hồi xưa”. Cũng tới lúc ăn cùng nhau tô cháo lòng và mấy quả trứng vịt lộn, trước ngày bạn rời xa thành phố lần nữa. Mấy món này bên đó đừng hòng mong có để mà thưởng thức. Đôi khi, mọi thứ trở nên khó quên bởi nó đến từ quá khứ dịu dàng, chứ không hẳn do bản thân món nọ thức kia đặc biệt, phải không nào…

Bạn đi. Tôi quay xe về từ sân bay sau cuộc đưa tiễn. Thành phố chớm đêm đèn vàng ấm áp. Bỗng chợt thấy thèm được thêm một tối hàn huyên cùng bạn, với bắp xào tôm khô, uống ly trà đá bên đường mà luyến tiếc bâng quơ…

Hoàng My
(Quận 3 – TP. HCM)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 567

Ý Kiến bạn đọc