Tản văn

Mùa thu rộn tiếng trống trường

Ngày mai con vào cấp học mới, trường lớp khác, nhiều thầy cô mới lạ, chỉ có một số bạn bè những năm qua cũng vào học với con trong ngôi trường này. Ngày mai, con không còn là con bé học tiểu học, mà bước vào trung học cơ sở, lớp Sáu, lớp của những bắt đầu.

Con ơi! Đừng run nhé! Con ơi! Đừng quá hồi hộp mà trở mình trong đêm khó ngủ. Hãy biết rằng con đang có một hạnh phúc đẹp lắm. Đó là quần áo mới, sách vở mới và trường học. Nơi đó sẽ tỏa sáng những gì còn đóng bít trong con. Nơi đó sẽ khơi dậy những khát vọng, những nụ cười. Hãy mạnh dạn lên và đi, con nhé!

Ngày mai, bà sẽ dậy sớm hơn mọi khi để rang cơm cho con ăn sớm. Giày dép mới được chân thơm xỏ vào, khăn quàng thắm trên vai, hãy nhớ nghe con, đó là một góc của lá cờ Tổ quốc, là tin yêu và hi vọng. Cha mẹ đêm nay cũng khó ngủ, vì không thể tận tay chăm sóc cho các con, đặc biệt là con. Vì cha mẹ còn phải đi làm xa. Nhưng con làm được tất cả, con sẽ học tốt như mọi khi thôi. Ở đó sẽ có nhiều môn học, mỗi môn học là một giáo viên phụ trách, mỗi thầy cô là một kho tàng kiến thức đang dần hé mở để con thấy nguồn sáng vô tận. Thức dậy đi con, những thiên đường từ sách vở, nhà trường.

So-514--Anh-minh-hoa---Mua-thu-ron-tieng-trong-truong---Anh-1

Con tập cười với các bạn, dù lạ hay quen. Hãy biết cúi chào với tất cả thầy cô giáo, kể cả chú bảo vệ và cô lao công! Mỗi người một việc làm nên một môi trường tốt đẹp để con bước vào ngồi trên ghế và đặt tay trên bàn thơm mùi gỗ mới, mùi nước sơn mới của các bức tường vừa quét. Tất cả đang chào đón, con hãy quan sát thật kỹ, từ tổng thể đến từng chi tiết. Bởi, nó sẽ ghi lại dấu ấn chuyển cấp trong con suốt cuộc đời!

Cha đang nghe tiếng trống thu xanh rộn trong lòng. Đó là nhịp trống Thầy / Cô Hiệu trưởng vừa tuyên bố ngày khai trường. Tiếng trống đó báo hiệu niềm vui mới. Vì sao mà nó thiêng liêng, thấm đậm trong cha đến tận bây giờ? Vì chỉ có chữ nghĩa, ánh sáng kiến thức đó mới đem lại tương lai cho chúng ta. Nếu như con ngồi trên đống vàng mà không biết suy tính, lo liệu cách làm thì ngồi ăn cũng hết. Nếu như con có một sức mạnh phi thường, nét đẹp tuyệt trần thì cũng sẽ có lúc bệnh, có lúc già yếu tàn phai nhan sắc. Con hãy nghe thật kỹ từng lời dạy của thầy cô, nghe kỹ rồi suy xét thì con đã hiểu bài và thuộc bài hơn nửa rồi. Đừng bao giờ thấy bài khó mà bỏ qua, lúc nào làm được thì làm ngay, bài mới còn “nóng hổi” thì nên xử lý ngay những gì còn lại mà trên lớp chưa giải quyết xong, con nhé! Còn con để đó một, hai ngày sau mới làm bài thì e rằng sẽ quên đi phần nào, vì lượng kiến thức bắt đầu dồn dập, nhiều môn, nhiều việc khác làm phân tán tư tưởng và sự hiểu biết đó, con hiểu chăng?!

Con có quý tiếc thời gian, trọng chữ nghĩa thì những việc làm sẽ có ý nghĩa và hữu dụng suốt cuộc đời. Muốn thành công cần nỗ lực và không ngừng trau dồi sự học và hiểu ấy. Có vã mồ hôi, mỏi đôi chân, căng đôi mắt, dỏng đôi tai, nhừ bàn tay, suy nghĩ không ngừng trong biển học thì con mới có thành tựu. Dĩ nhiên, không phải nói vậy để con trở thành người máy, chỉ biết học và học để rồi mù mờ thế giới xung quanh. Nhưng nếu con biết trân quý ngay phút giây hiện tại, học cho con chứ chẳng phải cho ai khác, cũng không vì cha mẹ thì con mới biết rằng giá trị sự học hôm nay sẽ rất lớn lao ngày mai đó con gái ạ!

Thôi, bây giờ con hãy thở nhẹ nhàng và ngủ đi nhé! Cha biết, con đã chuẩn bị sách vở, áo quần ngăn nắp cho ngày mai rồi phải không? Hãy ngủ ngon, đủ giấc, làm việc đúng giờ, xem kỹ thời khóa biểu và vạch ra kế hoạch trong ngày, con trở thành người “khoa học”, làm việc khoa học thì hữu dụng lắm!

Bầu trời xanh trong, tiếng trống giục giã, bước chân nhanh nhanh, đường quê cỏ mượt, vững tin nhé con! Trong cha luôn có các con!

Ngày 12.8.2018

Trần Huy Minh Phương
(Riêng tặng con gái – bé Bảo Trân)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 514

Ý Kiến bạn đọc