Tản văn

Mùa hoa cao su lại về

Tháng 3 về ươm màu nắng, rừng cao su rùng mình thay áo mới. Bộ áo xanh nõn nà đong đưa trong gió, như thầm thì trò chuyện cùng nhau. Có lẽ chúng vui mừng vì được nghỉ ngơi, tích tụ dòng nhựa trắng. Để một thời gian ngắn nữa người công nhân trở lại nông trường khơi dòng nhựa mới.

So-493--Anh-minh-hoa---Mua-hoa-cao-su-lai-ve---Anh-1

Kể cũng lạ, những loài cây khác khi đông tàn, xuân đến thì đâm chồi nẩy lộc. Còn cây cao su lúc xuân về lại tự mình rũ bỏ lớp áo mặc năm qua. Rồi tươi vui trong màu áo mới xanh mát, xanh miên man khắp cả khu rừng. Tháng 3 về, trong màu xanh mướt mắt ấy thấp thoáng những chùm hoa. Hoa cao su bình dị, khiêm nhường, tỏa hương nhè nhẹ gọi ong bướm về cho mật… Không rực rỡ sắc màu, hoa cao su chỉ là những đốm nhỏ li ti kết lại từng chùm. Màu hoa cũng tương tự như lá non nên phải tinh mắt lắm mới thấy được vẻ đẹp của hoa. Có lẽ trong những chùm hoa cao su ấy có sự hiện diện của đất trời, của tình mẹ tình cha, của hương rừng hương đất. Gia đình tôi ba đời gắn bó với cây cao su. Từ đời ông “Bán thân đổi mấy đồng xu/ Thịt xương vùi gốc cao su mấy tầng”. Đến ba tôi, những người công nhân biết vùng lên đòi quyền làm chủ. Để giờ đây, chúng tôi là những thanh niên của thời đại mới biết trân quý cây cao su như là máu thịt của mình: “Nhựa thơm dòng sữa của cây/ Tựa như sữa mẹ những ngày còn thơ” (thơ Biên Linh).

Một lần nào đó thử nâng chùm hoa cao su vào mũi, áp sát má mình vào lớp da sần sùi của cây… nhắm mắt lại. Ta sẽ cảm nhận được hơi ấm của dòng nhựa trắng. Dòng nhựa đã nuôi sống biết bao người công nhân của bao thế hệ. Từ đó xuất hiện những bàn tay vàng góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu mạnh.

Nguyên Hạ
(Thị trấn Gò Dầu – Tây Ninh)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 493

Ý Kiến bạn đọc