Thơ

Mưa giữa mùa Covid

 

bất ngờ
đổ ập xuống
cơn mưa đi lạc
rỉ rả
sụt sùi
suốt tối
tắm gội Sài Gòn
.
mùi đất hăng hăng
ngào ngạt dâng
nỗi niềm tôi
dìu dặt dâng
theo nhịp mưa
.
Sài Gòn đi ngủ sớm
tình yêu đi ngủ sớm
bỏ lại tôi
một mình với bóng đêm
thao thức
trằn trọc
loay hoay hoài câu hỏi
bao giờ đại dịch cáo chung?
.
phố lặng im
con hẻm lặng im
căn phòng lặng im
bốn bức tường lặng im
chỉ còn tôi
và tiếng mưa rơi
khắc khoải…

(17.02.2020)

Nguyễn Hải Thảo
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 586

Ý Kiến bạn đọc