Văn học nước ngoài

Một sự thật nhiều câu chuyện

 

Chẳng mấy chốc mà cái tin ngài Aaron Armstrong bị giết lan truyền khắp hạt Hampstead. Ai cũng biết ngài Aaron là một con người vui tính, ồn ào và rộng lượng. Vì thế khi hay tin vị quý tộc đáng kính ấy gặp nạn, mọi người lập tức kéo đến trước căn biệt thự của ngài để chia buồn, nhưng họ bị chặn lại bởi hai viên cảnh sát đứng trước cổng.

Phải khó khăn lắm Cha xứ Brown mới có thể thuyết phục được hai viên cảnh sát cho ông vào nhà để thực hiện trách nhiệm của mình với người quá cố. Ngay khi vào được bên trong biệt thự, Cha xứ bắt gặp hai người đang quanh quẩn trong hành lang: Magnus, quản gia và Patrick Royce – thư ký riêng của ngài Aaron. Chính Patrick đã báo tin cho Cha xứ Brown.

“Thưa Cha, để con dẫn người đến chỗ án mạng!” – Patrick tỏ thái độ sốt sắng.

Hai người đi ra khu vườn sau của căn biệt thự, rồi bước qua hàng rào cây xanh để xuống con dốc dẫn đến bờ sông. Thi thể của ngài Aaron vẫn còn nằm đó trên vũng máu. Đôi mắt tinh tường của Cha xứ Brown đã sớm nhận ra rằng ngài Aaron chết trong tư thế chân tay bị bẻ gãy. Riêng đôi chân của vị quý tộc bị cuốn vào một đoạn dây thừng ngắn. Viên thám tử trẻ Merton đang cùng các cộng sự thực hiện việc khám nghiệm tử thi. Trong khi đó, đứng xa họ một chút là cô Alice Armstrong, con gái của nạn nhân, đang dùng khăn mùi xoa chấm nước mắt.

Thám tử Merton biết rất rõ rằng trước khi trở thành người của nhà thờ, Cha xứ Brown đã từng có hơn 30 năm là công tố viên. Vì vậy, anh vồn vã nói với Cha xứ ngay khi gặp ông: “Thưa Cha, đến giờ chúng tôi vẫn chưa đưa được bất kỳ ai vào diện tình nghi cả. Ông Magnus và Patrick đều là bạn thân lâu năm của ngài Aaron. Còn cô Alice thì chắc chắn không thể giết chết cha mình rồi!”.

“Quả đúng là như vậy! Nhưng mà tôi lại không nghĩ là ngài Aaron lại không có tư thù riêng của mình. Có lẽ gia đình của ông ta không phải lúc nào cũng hạnh phúc như là người ngoài tưởng tượng đâu!”.

Merton đã định mở miệng hỏi nhưng lại thôi. Anh bắt đầu ngẫm nghĩ lại những lần mình đến thăm biệt thư của ngài Aaron trước đó. Căn nhà cổ tối tăm, lạnh lẽo, trái ngược hẳn với tính tình của gia chủ. Ngay cả những người khác trong nhà cũng chỉ như cái bóng theo chân ngài Aaron. Merton liếc nhìn Alice, thật khó có thể tưởng tượng một cô tiểu thư ở tuổi đôi mươi lại gầy gò và tái xám như thế.

Cha xứ Brown bỗng thong thả nói tiếp: “Aaron Armstrong lúc nào cũng tươi cười, nhưng mà tôi cũng chẳng thể nào hiểu nổi ông ta nghĩ gì nữa. Tôi chỉ biết là đôi khi Aaron có tìm đến chai rượu để giải sầu!”.

Lúc đó thì một người cộng sự của Merton chạy lại thì thầm vào tai anh điều gì đó, rồi hai người bàn bạc với nhau có vẻ nghiêm trọng. Thế rồi sau khi ra lệnh cho đồng nghiệp xử lý việc gì đó, viên thám tử quay sang nói với Cha xứ Brown: “Thưa Cha, có lẽ tôi đã đưa ra kết luận hơi sớm. Chúng ta thật ra đã có một nghi phạm. Viên quản gia Magnus đã chạy trốn sau khi mở két sắt của người đã chết!”.

Merton như thể muốn chạy đi săn tìm nghi phạm ngay, nhưng Cha xứ dùng tay cản anh lại. Ông trầm ngâm suy nghĩ một hồi rồi mới ôn tồn mở lời: “Merton này, anh đừng vội đuổi theo Magnus. Chúng ta hãy cứ thử xem xét vụ án từ đầu đến cuối để tìm ra phương thức và động cơ gây án cái đã. Lúc đó thì bắt giam ông ta cũng chẳng muộn đâu!”.

Nói xong thì Cha xứ kéo tay Merton lại phía xác chết và tiếp tục thể hiện những suy nghĩ của mình: “Anh xem đây, hộp sọ nạn nhân dường như đã bị một thứ gì đó đập vỡ. Dụng cụ gây án chắc chắn phải rất to và nặng mới làm được việc đó. Nhưng mà như thế thì hung thủ giấu hung khí ở đâu chứ? Anh có chắc là cảnh sát đã kiểm tra mọi thứ trong vòng bán kính 1 km rồi chứ?”.

“Dạ vâng!”.

“Trong trường hợp này, chúng ta có thể loại bỏ giả thuyết rằng ngài Aaron bị đập hung khí vào đầu. Nếu thế thì khả năng duy nhất còn lại là ông ta ngã đập đầu xuống bờ sông rồi mới chết!”.

Bất giác cả Merton lẫn Brown đều quay đầu về phía căn biệt thự. Họ nhìn thấy trên căn gác mái ngôi nhà có một cửa sổ được mở ra. Ngạc nhiên sao, ở góc cửa sổ vẫn còn lòng thòng một đoạn dây giống hệt cái thứ đang quấn quanh ống chân ngài Aaron. Viên thám tử bỗng tỏ vẻ ngần ngại:

“Chẳng lẽ ông Merton ngã từ trên kia xuống sao?”.

“Nhiều khả năng hơn là ông ta bị ném xuống. Chúng ta nên lên đó kiểm tra cái đã. A, có phải Magnus kia không?”.

Viên quản gia của người quá cố được 4-5 viên cảnh sát áp giải tới. Thám tử Merton nôn nóng hét lên:

“Thế đã có bằng chứng gì chưa?” – Viên thám tử ám chỉ số tiền mà Magnus đã lấy ra trong két sắt của ông chủ.

“Không!” – Một trong số những viên cảnh sát nói – “Số tiền của ngài Aaron đã được Magnus giao nộp hết cho đồn trưởng rồi!”.

So-552--Anh-minh--hoa---Mot-su-that-nhieu-cau-chuyen---Anh-1

Viên thám tử và Cha xứ thế là cứ tròn mắt lên mà nhìn nhau. Mãi sau thì thám tử Merton mới hết ngạc nhiên mà quay sang hỏi Magnus:

“Thế là thế nào?!”.

“Có đưa hết cho cảnh sát thì tài sản của chủ tôi mới an toàn được!” – Viên quản gia thản nhiên trả lời.

“Vậy thì còn con gái của ngài Aaron thì sao?”.

“Tôi hoàn toàn không thể tin tưởng cô Alice!”.

Cùng lúc đó thì viên thư ký Patrick Royce mới dìu cô tiểu thư đến. Anh ta nói thì thầm nhưng đầy hằn học:

“Ông dám nói thế trước mặt tiểu thư sao?”.

“Tôi dám đấy!” – Khuôn mặt người quản gia xoắn lại vì giận dữ – “Nếu ông chủ không ngăn chặn cuộc tình của con gái mình với anh thì ngài đã không chết tức tưởi như thế này rồi!”.

Không ai bảo ai, tất cả mọi người có mặt lúc đấy đều nhất loạt đứng sững lại khi Magnus lấy từ trong túi áo mình một con dao có dính
máu khô.

“Đây chính là thứ đã giết chết ngài Aaron. Sáng nay tôi ở trong vườn trông thấy ngài Aaron mình đầy máu vươn người qua cửa sổ. Tôi chạy lên gác mái thì thấy cô Alice nằm ngất ở dưới sàn, tay còn cầm con dao này. Kẻ giết người không ai khác chính là cô ta!”.

“Thưa Cha xứ, Cha nghĩ như thế nào?!” – Viên thám tử thật sự căng thẳng.

Trái ngược hẳn với viên thám tử đang hết sức rối trí, Cha Brown vẫn tỏ vẻ bình tĩnh như thường:

“Tôi tin là Magnus đang nói thật. Nhưng chúng ta hãy nghe lời của cô Alice đã. Cô Alice?!”.

Khuôn mặt cô tiểu thư bình thường đã tái xám, đến lúc này thì tưởng như có thể ngã chết bất kỳ lúc nào. Cô ta lắp bắp:

“Đ…úng vậy!”.

Mọi chuyện diễn ra sau đó nhanh đến mức không ai kịp nhận ra. Patrick Royce tức giận vung tay tống cho Magnus một quả đấm trời giáng vào bụng khiến ông lão ngã xuống bất tỉnh ngay lập tức. Sau đó thì viên thư ký chìa cổ tay ra về phía thám tử Merton và thản nhiên lên tiếng:

“Ông hãy bắt tôi vì tội giết người!”.

“Giết ai cơ?” – Viên thám tử sửng sốt.

“Giết ngài Aaron. Tôi làm thế để phòng vệ!”.

“Anh Patrick, anh hãy kể hết mọi chuyện từ đầu đến cuối!” – Cha xứ Brown bèn nói.

“Đúng là tiểu thư Alice có bị ngất trong phòng gác mái với con dao trong tay – Patrick bình thản – Nhưng tiểu thư dùng con dao đó không phải để giết cha mình, mà là để bảo vệ ông ta. Các ông hãy đi lên gác mái để tôi giải thích rõ hơn!”.

*
Căn gác mái, đồng thời cũng là nơi ở của viên thư ký, lúc này lộn xộn chẳng khác gì một bãi chiến trường. Một khẩu súng lục nằm ở giữa phòng, lăn lóc gần đó là hai chai rượu đã mở nhưng chưa cạn. Hai tấm rèm cửa sổ như bị ai đó vò nát. Riêng phần còn lại của cuộn dây quấn quanh chân ngài Aaron đang vắt ngang qua thành cửa sổ.

“Lúc đó tôi đang say rượu! – Viên thư ký Patrick bắt đầu câu chuyện – Cả cái hạt này biết rằng tôi lúc trước là kẻ nghiện rượu. Nếu không nhờ có ngài Aaron thì có lẽ tôi đã chết từ lâu rồi. Nhưng cũng chính vì ông ta mà tôi mới uống trở lại!” – Đột nhiên Patrick tỏ ra cực kỳ hằn học – “Tôi đem lòng yêu tiểu thư Alice, nhưng ông ta cấm tiệt không cho chúng tôi cưới nhau. Có lẽ chỉ vài ngày nữa thôi thì ông ta sẽ tống cổ tôi ra khỏi chốn này. Tôi đang uống rượu thì ngài Aaron đi vào phòng. Tôi mới cầm lấy khẩu súng kia bắn ông ta, sau đó thì ném xác chết qua cửa sổ!”.

“Vậy thì còn cô Alice?” – Cha Brown chất vấn.

“Cô ta nghe thấy tiếng súng thì chạy lên đây, rồi lấy con dao định đâm tôi. Tôi tát cho cô ta ngất xỉu!”.

Vị Cha xứ chẳng nói chẳng rằng cúi xuống dò dẫm quanh phòng. Ông không nói gì cả khi cảnh sát còng tay Patrick lại. Mãi một lúc sau ông ta mới đứng dậy. Viên thám tử Merton bỗng cảm thấy như có một ngọn lửa trong mắt vị Cha xứ.

“Không ổn! Không ổn chút nào cả! – Cha xứ nói – Có quá nhiều tình tiết chưa được sáng tỏ, từ khẩu súng đến đoạn dây thừng. Patrick nói rằng đã bắn chết ông Aaron, vậy thì sao con dao lại dính máu, còn sợi dây quấn quanh cổ chân ông ta?”.

“Đây, anh nhìn xem!” – Cha Brown lật tấm rèm cửa sổ, làm lộ ra 6 lỗ đạn – “Vì sao lại có vết đạn ở đây? Rồi còn cuộn dây thừng này nữa. Nếu Aaron muốn phi tang cái xác thì sao lại để cuộn dây cuốn quanh người nạn nhân? A, lại còn hai chai rượu kia! Không một con sâu rượu nào đang uống dở một chai rồi lại mở chai thứ hai cả!”.

“Vậy thì theo Cha chuyện gì đã xảy ra?” – Viên thám tử thật sự căng thẳng.

Cha Brown không nói gì cả mà chỉ chăm chăm nhìn thẳng vào Alice. Cuối cùng thì cô tiểu thư mới lấy đủ dũng khí để cất lời:

“Tôi sẽ khai hết mọi chuyện. Buổi tối hôm qua tôi đi ngang qua phòng này thì nghe thấy tiếng cãi nhau, rồi tiếng súng nổ. Mở cửa ra thì tôi thấy khẩu súng vẫn còn bốc khói trong tay của Patrick, còn cha tôi thì đang vùng vẫy bám lấy thành cửa sổ. Patrick vứt khẩu súng xuống sàn rồi chạy lại cửa sổ. Anh ta cố lấy dây thừng để xiết cổ cha tôi. Tôi vớ lấy con dao rơi ở dưới đất để cắt sợi dây. Tôi cắt sợi dây quanh cha tôi xong thì ngất xỉu!”.

Dứt lời thì cô tiểu thư bất thình lình lại lăn đùng ra ngất xỉu lần nữa. Cha xứ quay sang nói với tất cả mọi người với vẻ cực kỳ tự tin:

“Tôi hiểu rồi! Tôi hiểu ra mọi chuyện rồi!”.

“Vậy thì chẳng lẽ cô Alice nói thật sao?” – Viên thám tử hồi hộp.

“Không! Đó chỉ là cái điều mà cô ta nhìn thấy được thôi. Trước hết, chúng ta hãy mở còng cho Patrick rồi tôi sẽ giải thích mọi chuyện!”.

*
“Đã từ lâu tôi nghi ngờ ngài Aaron mắc chứng trầm cảm – Cha xứ ôn tồn mở lời – Chỉ có người trầm cảm mới giả bộ lúc nào cũng vui vẻ như ông ta. Tối hôm qua, Aaron đã đi đến quyết định giết người! Hai chai rượu kia không phải chỉ là một mình Patrick uống, mà một chai của anh ta, còn chai kia của ngài Aaron. Chắc hẳn hơi men cộng với chứng trầm cảm đã khiến ông ta nảy sinh ý định giết chết Patrick vì tội dám yêu con gái mình khi không được phép. Aaron vớ lấy con dao trên bàn, còn Patrick thì để tự vệ đã dùng đến khẩu súng. Aaron vì tránh đạn nên đã ngã ra khỏi cửa sổ, may mà chân ông ta vướng vào cuộn dây thừng. Patrick xông ra để kéo ông ta vào, nhưng lúc đó thì cô Alice xuất hiện. Cô ấy hoảng loạn cầm dao lên. Nhát đầu tiên cô ấy cắt vào cha mình, nhưng nhát thứ hai thì cắt đứt sợi dây. Điều mà Alice không biết rằng là vì làm thế cho nên ông Aaron mới bị ngã xuống đất rồi chết!”.

Cha xứ càng thao thao thì khuôn mặt Patrick càng cúi gằm. Đến đây thì thám tử Merton tin rằng mọi chuyện tối qua đã xảy ra như lời Cha Brown, nhưng anh vẫn phải đặt câu hỏi:

“Nếu thế thì tại sao Patrick lại phải nói dối chứ?!”.

“Để bảo vệ người tôi yêu!” – Viên thư ký Patrick đột nhiên tỏ ra cực kỳ xúc động – “Nếu biết rằng vì mình mà ngài Aaron chết thì chắc chắn Alice sẽ còn hóa điên nữa!”.

Cha xứ Brown quay lại và thân thiện đặt tay lên vai Patrick và nói bằng giọng vô cùng ấm áp:

“Anh Patrick à, nếu thật sự yêu Alice một cách chân thành thì hãy để cô ấy biết sự thật. Cũng giống như ngài Aaron giấu giếm chứng trầm cảm của mình, thì việc anh nói dối Alice lại càng khiến cho cô ấy thêm phần đau khổ hơn mà thôi. Anh cần nói thật lòng mình với người yêu, rồi ở bên cạnh cô ấy vỗ về an ủi. Tôi sẽ luôn ở bên hai người. Trách nhiệm trần thế của tôi đã xong, giờ chỉ còn là bổn phận với Chúa nữa mà thôi!”.

G. K. Chesterton (Mỹ)
Lê Công Vũ (dịch)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 552

Ý Kiến bạn đọc