Thơ

Mơ nụ cười em

 

Từ khi em vắng nụ cười
Ngày thôi không còn xanh thắm
Xót xa mộng thường câm lặng
Ngập ngừng lời thương nơi nao?

Phố đông mặc cứ xôn xao
Nắng vàng bỏ hoa tàn úa
Em buồn như thơ mấy thuở
Lời vương lên mi cay cay.

Ta về dệt những cơn say
Dệt ngày không em vàng úa
Dệt câu thơ mềm môi lụa
Mơ nụ cười em trong ngần.

21/5/2017

Phạm Phương Lan
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 455

Ý Kiến bạn đọc