XEM BÁO GIẤY
Thơ

Mẹ ru tiếng êm đềm cho con

 


Mẹ tiếp tục những sắc màu sẵn có
Buổi chiều mưa lá nhỏ ướt xanh rồi
Chìa tay con nào! Tuổi xuân của mẹ
Giọt nặng đua nhau rổ cả mặt đường
Ầu ơ…
Mẹ ru con chim sẻ đậu trên cành lá động
Những ngón chân như tay mẹ bấu chiều
Mẹ ru góc chợ, ru đời qua lại
Người mang tơi cho ướt phận đầu cời
Mẹ ru và con có nghe?
Mà màu da sáng bừng nhung nhớ
Ầu ơ
Sấm rền
Mẹ bao giờ cũng già, con nhỏ
Chiều đang mưa và con lớn không ngừng…
Con của mẹ!
Mẹ gửi cho con một buổi chiều này
Trong triệu triệu buổi chiều nhớ thương của mẹ
Mẹ cất gửi vào trong vòm lá
Trong giấc lớn khôn ngọn gió sẽ rung lời
Ầu ơ
Mưa chưa đủ ướt buổi chiều
Ru tiếng êm đềm, gập ghềnh chân bước nhẹ
Mẹ ao ước một chiều nào nhớ mẹ
Con ầu ơ trên tơ tóc những con mình
Mẹ ao ước, những cuộc đời ao ước
Lời yêu thương cứ trỗi sáng trong lòng
Con của mẹ! Buổi chiều đầy hơn sóng
Mẹ ru con mà gió tạt ướt trăng rồi
Con chim sẻ còn bấu cành xanh suốt
Con ngủ ngoan lá thức dậy xanh rời

“Trời mưa trời gió (*)
Mang vó ra ao
Được con cá nào
Về xào con nấy”.

Trương Thị Bách Mỵ
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 453

——————-

(*) Đồng dao.

Thơ

Mẹ, ru tiếng êm đềm cho con

 

Cái ôm đầu tiên
màu da bừng sáng
áp vào trăm năm hơi thở yên bình
gửi con cả yêu thương tiềm tàng từ bầu ngực mẹ
trong một vòng ôm là thế giới rộng dài
bàn tay bé xíu vin vào những đường gân mà lớn lên
khi mẹ hát về màu mây trắng của một buổi chiều xa xăm
nước mắt con chảy xuống
thấm mềm nếp nhăn đuôi mắt mẹ
cuộc lo toan từ đó cũng êm đềm
đứng giữa lòng sông bới ngày dưới cát
con đưa tay nhân bát cơm thơm
mặt nước xanh không kịp soi tỏ bóng mẹ già…
ngày nỗi nhớ ở riêng
giọng hát mẹ ru ngọt triền sông miên man vào hơi thở
lời tằm tơ mê say trên khung
khi có con mẹ thành quê hương
giữ những tiếng khóc đầu đời thiệt như con đường làng dẫn ra giếng nước
giữ nụ cười hiền như hoa
ước chi thời gian đừng rũ cuống
ngày nào mẹ ru con êm đềm

ngồi nhớ con khi đang ôm con trong tay
những khoảnh khắc chồng lên nhau đợi vỡ
con giũ mùa Thu mưa bay ngang ngõ
mường tượng xa gần tóc mẹ mênh mênh
mẹ hát khúc êm đềm ru con
tự ru mình gập ghềnh chân bước nhẹ
dịu hiền vọng động mai sau…


mẹ ru tiếng êm đềm cho con.


Tay này có (*)
Tay này không
Xòe tay này
Xòe tay nọ
Tay này có
Tay này không
Tay có bông
Dâng tặng mẹ.

Trương Thị Bách Mỵ
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 432

(*) Đồng dao.