Tản văn

Màu của mưa

Quy Nhơn trời đổ cơn mưa…

Cứ mỗi lúc hạ sang tiết trời Quy Nhơn lại trên mùa đổi khác: ban ngày nắng hiu hắt đến cháy bỏng, rồi chiều buông thì trút không hết những cơn mưa. Và cứ những lúc trời bắt đầu những cơn mưa ông và tôi lại hay cùng nhau đi tắm mưa làm bà cứ mắng cả hai vì sợ đau sợ ốm.

Thuở nhỏ tôi ở cùng ông bà nội vì bố mẹ đi làm xa, chỉ có một mụn cháu duy nhất nên ông bà thương hết mực. Nhà tôi bên một dòng sông, cứ mỗi lúc mưa tràn về là con nước nổi, tôi vẫn hay cùng cái Lài, cái Quỳnh đi mò cua ốc, và lấy rổ đi úp những con cá chốt về khoe ông bà. Những thứ chúng tôi bắt được sẽ chẳng thấm tháp gì so với một bữa cơm no nhưng những lời khen của ông bà làm chúng tôi có cảm tưởng chúng tôi lớn lắm, kiếm được bữa cơm cho gia đình rồi. Những lúc mưa bắt đầu to hơn, con nước trở nên giận dữ, lũ chúng tôi lại ngồi ngắm mưa qua cửa sổ, thi thoảng đứa này lại đẩy đứa kia phân công nhau đi lấy thau hứng nước. Thuở ấy nhà chúng tôi thiếu thốn tùm lum, cứ mưa về là chỗ này nối tiếp chỗ kia mà dột, rồi nước từ mái thấm tường mà xuống, thành ra niềm vui của chúng tôi khi ấy còn là lắng nghe tiếng mưa rơi vào thành thau nghe rất vui tai, dù đến đêm là ồn không sao ngủ được.

Mưa về là hai ông cháu lại kéo nhau ra tắm mưa, bà trách thì ông chỉ cười, bà nào biết được tại đứa cháu hay vòi nên ông mới nuông, rồi mỗi khi ra mưa ông lại lấy cả tấm thân còm cõi che chở cho cháu vui đùa tinh nghịch… Có những đêm mưa rằm, chẳng thấy nổi trăng vì mưa to, mây đen vần vũ, ông cháu lại kê chõng nơi góc tường, nằm kể chuyện mà nghe. Những câu chuyện của ông không thiếu những cơn mưa vì dường như ông yêu mưa lắm: từ chuyện sự tích trời mưa, chuyện con cóc nghiến răng kêu mưa xuống, cho tới chuyện ngày ông đi lính, áo mưa là những lá chuối rừng, hay mặc mưa giống đoàn quân vẫn đi Tây Tiến không gục ngã… Cơn mưa đêm cứ rì rào, rả rích…

So-527--Anh-minh-hoa---Mau-cua-mua---Anh-1

Lại nhớ có những hôm tôi đi học về con đường lầy lội, tôi, cái Lài, cái Quỳnh, ba đứa cứ phải gọi là bấm chân xuống đất mà đi cho khỏi ngã. Mưa to trắng xóa đất trời, tôi bị cận kính mờ đường không thấy, cái Lài hồi giờ giữ thăng bằng không tốt, trượt chân té ngã, khóc òa không chịu dậy, thế là cả ba đứa lúng túng không biết làm gì khóc nức nở giữa cơn mưa. Rồi có những hôm nước rút, con sông bên nhà chỉ còn chừng đầu gối, ba đứa hì hục xuống “tập bơi”. Chân thì chạm đáy, cứ đi đi dưới nước, hai tay lại cứ quờ quạng trên mặt nước, rồi cứ thế mà tiến tới, ấy vậy mà cũng hãnh diện là đã bơi được rồi đấy. Cái bè chuối trở thành cái phao cứu sinh, những con cá, con tôm trở thành “sinh vật biển” sống trong ao, thế là một thế giới kì thú lại mở ra.

Lớn thêm một chút, tôi lên phố học, những cơn mưa trở thành kí ức ghi dấu nhiều kỉ niệm. Đó là khi được tặng một cánh phượng ép trong cuốn vở bên trong có một lá thư viết vội nhưng đã nhòe ướt, cứ như “người ta” đứng dưới mưa chờ mình tan học đã lâu lắm. Đó là khi chiếc cặp bé xíu che chung đầu tôi và người ấy, và nụ hôn đầu ướt bởi cơn mưa. Đó cũng là khi tôi đứng khóc một mình vì tình đầu không như nguyện ước… Mưa cũng làm người ta thêm buồn những lúc phải chia tay. Tôi xa quê, xa ông bà, xa đám bạn thân thuở bé để đi thành phố học đại học. Ngày chia tay, ông không nhìn tôi mà chỉ dặn dò vài điều cần thiết, bà và lũ bạn thì tấm tức khóc, ôm chặt không muốn rời. Mưa rơi thay cho nước mắt tôi rơi. Những lá thư trở thành thứ duy nhất để liên lạc. Nhưng rồi cũng nhạt phai theo năm tháng, tôi đánh rơi kí ức về những cơn mưa khi bộn bề việc học.

Lên thành phố, mưa thành phố dường như nhạt thếch như lòng người vậy, không còn mấy những cơn mưa đầy kỉ niệm như ngày xưa nữa. Đôi khi ngồi bâng khuâng tôi chợt nghĩ nhiều về những cơn mưa đọng. Lại có đôi khi bất giác như trong vô thức, hay một khoảng trời nào đó của riêng tôi, tôi như không tự chủ được mình, để quá khứ thôi thúc, tôi đưa tay ra cửa sổ chạm vào hạt mưa. Có gì đó lành lạnh, có gì đó làm tôi nhớ về kí ức. Kí ức thuở thiếu thời của tôi và chúng bạn, kí ức của một cô bé học trò ngồi mơ mộng ngắm mưa rơi qua cửa sổ, làm thằng em chốc chốc lại phát một cái rõ đau vì không giúp nó bưng xô chậu hứng nước. Kí ức với ông tôi, người cứ hay chiều theo sở thích của tôi rồi sau đó bị bà mắng quá trời vì cái tội nuông chiều con cháu quá. Tôi thích nghe những câu chuyện tiền tuyến ông kể, thích cả lúc cả gia đình quây quần bên nồi cháo nóng để giữa nhà, nhà bếp liền kề chỗ ngủ vì quá nghèo. Tôi không thể nào quên gia đình nhỏ của tôi khi mưa tới, nhà cúp điện, một ngọn đèn dầu, bắc chân ngồi hát giữa nhà, tôi cứ hay inh ỏi cả xóm làm ba má phì cười, cũng may tôi còn nhỏ quá mấy bác không mắng cho.

Bẵng một thời gian tôi về thăm quê. Con đường đất ngày xưa nay đã được trải bê tông rất đẹp. Đôi khi xuất hiện vài chiếc cộ bò hãy còn loanh quanh chốn đường làng bởi cấm lưu thông trên đường bộ. Tất cả dường như cũng đã đổi thay rất nhiều kể từ ngày tôi ra đi. Ông tôi đã già thêm, giờ đã lẩn, không còn cùng tôi hì hục chạy băng ra sông tắm, dạy tôi tập bơi như trước nữa. Lũ bạn tôi đứa tha phương tìm vận may nơi thành thị, đứa giờ đây đã lấy chồng lấy vợ, bộn bề cuộc sống đồng áng, không khi nào rảnh. Những đứa bạn thân của tôi cũng đã đi những nơi rất xa mà tôi không còn cách nào gặp lại được, có đứa còn giữ liên lạc, có đứa đã không biết thông tin nữa. Tối trời, trời lại mưa, cơn mưa này sao nghe lành lạnh gì đó không rõ. Tôi vẫn đứng trong căn nhà nhỏ của ông bà, đưa tay ra đón những hạt mưa. Hình như có gì đó trong tôi đã mất đi, một điều thật ngọt ngào, màu của mưa rơi xuống đất hòa tan vào đất, sao nghe trắng xóa.

Lê Hứa Huyền Trân
(Hội VHNT tỉnh Bình Định)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 527

Ý Kiến bạn đọc