Tản văn

Mắm cua đồng của mẹ

 

Tôi lớn lên cùng chén mắm cua đồng của mẹ. Mẹ là “thợ thịt” (đầu bếp) nghiệp dư, hồi đó mẹ thường phụ nấu đám giỗ đám cưới nhưng giám khảo con (là tôi) chấm món ngon nhất của mẹ sẽ là mắm cua đồng.

Mắm cua đồng ăn ngon, đặc biệt ngon là những ngày mưa lạnh. Bụng đói, cơm nóng, mắm thơm. Ba tôi ngồi trước, chỉ có đường đơm cơm mệt nghỉ. Món cơm này ăn no chứ không ngán. Đã ăn cơm căng bụng nhưng nghe mùi mắm xông lên thơm điếc mũi lại có cảm giác chưa ăn gì, cứ muốn tìm cơm ăn nữa. Và như thế, mấy chị em tôi, đứa nào cũng me chén cơm nguội buổi xế nên ngủ dậy tranh thủ chạy xuống bếp xí phần liền.

Mắm cua đồng rất ngon lại dễ làm, đó là mẹ nói, chớ còn tôi, cô gái hậu đậu chỉ thấy cái ưu việt nhất là mắm cua đồng dễ ăn.

So-565--Anh-minh-hoa---Mam-cua-dong-cua-me---Anh-1

Cua đồng bắt về, mẹ ngâm nước một lúc lâu rồi rửa cua cho thật sạch. Sau đó tách mai, tách yếm, bỏ ngoe càng rồi đem đặt trên bếp than, nướng. Trở đều tay. Tới chừng cua chín vàng, thơm lựng là được. Những con cua đồng ruộm vàng đem giã nhỏ, quết nhuyễn cùng với ớt đỏ, lá é xanh; sau đó cho mắm, bột ngọt vào trộn lên sền sệt. Ôi chao, một mùi thơm nức tỏa ra. Căng mũi ngửi, ngửi thôi cũng thấy đã. À, một gia vị quan trọng của mắm cua đồng là ớt. Rất nhiều ớt. Ớt càng cay càng tốt. Cay đến mức nào mà thực khách còn có thể chịu đựng – dẫu rằng đôi lúc vừa ăn vừa “khóc”…

Mâm cơm dọn lên, nồi cơm trắng bốc khói, tô mắm cua đồng xanh um, thơm phức. Chẳng cần thêm món thịt cá lôi thôi gì nữa, nếu có thêm rổ rau sống hoặc đĩa rau luộc càng tốt, nếu không, cứ việc “liệu cơm” mà “gắp mắm”. Những bữa cơm mắm cua đồng luôn hào hứng, anh Năm vừa ăn vừa xuýt xoa “cơm mắm thắm (thấm) cơm”. Tôi sẽ không có một lời vì phải ăn thật chăm chỉ, vừa ăn vừa canh nồi cơm đang vơi dần. Gặp bữa cơm gạo dẻo nữa thì ôi thôi, mấy anh chị em phải nói thi nhau mà ăn. Nhưng khi tôi ước ngày nào cũng được ăn mắm cua đồng thì chị Hai cốt đầu, chị bảo như thế có mà khổ dài…

Hồi nhỏ, vì ghiền món mắm cua đồng của mẹ mà những ngày mưa bịt bùng, tôi vẫn nhất quyết lùa bò ra đồng. Chăn bò chỉ là lí do thôi, cái chính là để bắt cua. Trời mưa, không cần thò tay vô hang cũng có thể túm được những em cua bò ngang ruộng. Có hôm “ham ăn”, thọc tay vô hang bắt em cua có cái càng to, tay bị kẹp tướm máu. Nhưng không sao, nghĩ tới mâm cơm chiều có chén mắm cua đồng là hết đau liền. Còn cười toe nữa.

*
Tôi bây giờ cũng làm mẹ, không giỏi nấu nướng nên thường mua đồ ăn chế biến sẵn cho con. Con trai cũng thích sản phẩm làm từ cua, tôi chỉ biết dẫn con đi quán ăn bún riêu cua. Mỗi lúc đi chợ thấy người ta bán cua đồng, tôi đứng ngẩn, nhớ về những bữa cơm “thi nhau ăn” hồi nhỏ rồi ước, giá mình cũng làm mắm cua đồng thật ngon như mẹ để chiêu đãi con trai.

Những dịp con gái ở xa về thăm nhà, tôi thường đi chợ tìm mua cua, về chèo nẹo đòi mẹ làm mắm cua đồng. Mâm cơm dọn ra, tôi cứ chúi mũi vào tô mắm, mặc kệ các thứ thịt cá bày ra la liệt…

Nguyễn Thị Bích Nhàn
(Đông Hòa – Phú Yên)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 565

Ý Kiến bạn đọc