Truyện ngắn

Lòng mẹ

Không còn đèn sáng nữa, vậy mà con thằn lằn nào lại chắt lưỡi nghe não ruột.

Mẹ trở mình hoài, cách một tấm vách ván ép mà nghe rõ mồn một.

- Mẹ không ngủ được ạ? Hay hồi chiều ăn canh chùm ngây mát quá chột bụng?

- Không, nực quá con à.

- Sao mẹ không bật quạt?

- Cái mền con mới mua cho mẹ dày quá nên nực. Tự dưng mẹ thương mấy bà già miền Trung bằng tuổi mẹ, không biết có cái mền dày như vầy mà đắp không?

Chị bảo mẹ đừng lo nữa, nỗi lo của mẹ đã có bao nhiêu cơ quan, đoàn thể, cá nhân lo rồi, cả nước đang hướng về miền Trung chứ không riêng một ai, một địa phương nào. Mẹ thở dài “Biết vậy, nhưng là người, con không biết đó thôi chứ 70 tuổi là yếu ớt lắm rồi, trúng một cơn mưa cũng lạnh run trong ruột, huống gì các bà ấy dầm bao cơn lũ…”.

Mẹ chị, nói 70 chứ chị thấy có già đâu, vẫn nhớ như mới hôm qua một người mẹ khỏe mạnh uy quyền, một đứa con phạm lỗi thì bắt nằm xếp lớp cả 4 đứa, đứa nào có tội thì hai roi, đứa không tội thì “đánh ngừa” một roi. Để mai này đứa nào sắp phạm lỗi như đứa kia đều nhớ cái roi “đánh ngừa” đó mà tránh. Mà tuổi nhỏ, có lỗi gì là lớn, mỗi đứa cách nhau hai tuổi, con chị 12 thì thằng em út cũng lên 6. Con chị leo cây thì thằng út cũng đu được nhánh cây. Hái khế, thọc kiến vàng, chọi xoài non, bẻ trộm nhãn hàng xóm… đều là những “tội” để mẹ buông quang gánh ra và nhận một trận “mắng vốn” của hàng xóm là vung ngọn roi tre lên. Mẹ chị nói 70 nhưng vẫn thích đi làm công quả, không phải lau chùi quét sơ sơ đâu, làm culi hồ mới sợ chứ.

Anh-minh-hoa---Long-me 

Nhưng từ hồi thằng em đi hợp tác lao động có tí tiền gửi về, nó nhắn, không cho mẹ đi đâu nữa cả, cứ ở nhà an hưởng tuổi già, bảo chị đăng ký lớp học khiêu vũ, nhóm tập dưỡng sinh cho mẹ tham gia. Chị hoan hô hai tay nhưng mẹ nhất quyết không chịu “Cả đời mẹ lam lũ, tay chân thân thể cứng còng, giờ không quen mấy cái việc uốn qua ẹo lại đó đâu, các con đừng phí tiền”.

*

Đêm thứ hai chị ngủ nhà mẹ, vẫn nghe âm thanh lục cục bên phòng, thằng con chị đã ngủ khì tự bao giờ. Tiếng mẹ rì rầm vọng sang:

- Vậy chứ mấy hôm nay thằng chồng con có nói gì không?

- Không nói gì mới ghê chứ ạ! Chắc tụi con thôi nhau.

- Đàn bà, một sự nhịn chín sự lành con à. Dù không nhịn cho mình thì cũng phải vì con mà nhịn. Nếu mẹ không nhịn, tụi con không có cha có mẹ cho tới ngày ba mày về với núi đâu.

Đồng hồ binh-bong 11 tiếng, chị muốn ngủ rồi nhưng tiếng chuông tin nhắn làm tỉnh giấc và mẹ bên kia vách nói vọng sang như thế đó. Chị uể oải đáp:

- Thôi mẹ ạ… đàn bà thời nay khác thời xưa. Chúng con tự chủ về kinh tế, chúng con có học thức… Chúng con có niềm vui của công việc và bạn bè chứ không hẳn có chồng mới vui.

- Nhưng con của con thì không ai có thể làm cha nó thay người cha ruột.

- Vậy thôi ạ, ngày mai con năn nỉ người ta về.

- Quan trọng không phải là về, mà là làm sao đừng đi nữa.

- Chứ người ta muốn đi, con làm sao buộc lại?

- Buộc lại được mới là vợ con ạ.

Dạo này mẹ chị không ngủ hay sao ấy. Cứ nghe buồng bên luôn lục đục tiếng dọn dẹp, tiếng mở tủ, tiếng khóa rương, tiếng giũ áo quần… Mấy loại nhân sâm, yến sào ăn ngon ngủ tốt, chị cũng đã tha về chất cao cao trên đầu giường mẹ rồi mà. Nhưng mẹ bảo, tuổi già nó vậy, trời sinh là thế, sắp đến ngày về với đất thì phải kém ăn kém ngủ cho da thịt nó rõ đi, đạo tì khiêng mới nổi, chứ phây phây mà ngã ra thì nặng khiêng tội người ta. Nên mẹ có thao thức, con cũng đừng bận tâm.

Không bận tâm sao được, nhà có ba mẹ con, đứa em trai đi hợp tác lao động, chị ban ngày đi làm, cứ cách đêm là về ngủ “trông chừng mẹ”. Nhưng từ hơn tháng nay ông chồng “chứng” bỏ nhà đi thì chị và thằng con 9 tuổi đóng cửa nhà, dọn về ở luôn với mẹ cho tiện.

Mà ông chồng cũng nghiệt, biết hoàn cảnh vợ mà cứ bắt bẻ nọ kia, nói con gái lấy chồng xem như hết. Hên là em ở chung xã với mẹ, chứ nếu em lấy chồng đi… nước ngoài thì ai sẽ về trông bà? Chị bảo, chừng nào như vậy hẳn hay, giờ không lẽ em chăn êm nệm ấm với chồng mà bỏ mẹ cô đơn? Chồng cãi không lại, chỉ nói đàn bà từ 7X trở lên là “hư” hết cả, cứ cãi chày cãi cối với chồng. Nhìn mấy bà 5X, 6X xem, có phải ai cũng xem chồng là thánh không? Chị bảo, thế sao anh không rinh một bà tuổi ấy cho bả xem anh là thánh, đi rinh chi “bà” 8X rồi giờ than?

Chồng bảo, em làm vậy là quá bụng, giả như mẹ anh mệt, cứ cách ngày anh về thăm, em có bực mình không? Chị bảo, mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, bà nội Bin thì đông con cháu, bà ngoại chỉ có hai con, cậu Bin thì đi làm xa, giờ chỉ còn em, anh không cho em trông bà thì ai trông? Còn ví dụ bà nội Bin bịnh á, mà cách đêm anh lại về chăm á, là em sẽ tự tìm hiểu xem anh chăm bà thật hay chăm cô nào đó.

Chồng giận… bỏ nhà đi, nói chừng nào vợ hết tật cãi, sẽ quay về.

*

- Con ngủ rồi à?

- Dạ chưa, có chuyện gì không mẹ?

- Một giờ rưỡi, mẹ tưởng con ngủ rồi. Mà sao con không ngủ đi?

- Dạ, còn cái báo cáo phải viết xong, mai hết hạn nộp.

- Mẹ thấy dạo này da mặt con không tươi?

- Đường sá xe cộ bụi bặm, vô phòng thì máy lạnh suốt, da tươi sao nổi mẹ?

- Lòng tươi thì tự dưng mắt mũi, da dẻ gì cũng tươi.

- Mai con tắm bằng hai xì-tẹt nước là tươi liền hén mẹ?

- Con năn nỉ chồng về chưa?

- Con… chưa rảnh.

- Để người khác rảnh giùm à?

- Sao mẹ quan trọng hóa vậy? Con không lo là không nuôi nổi bé Bin.

- Con trẻ không phải cơm no áo ấm là đủ. Mai mẹ về quê thăm dì Chín vài tháng, con về nhà con đi.

- …

Đồng hồ gióng binh-bong 3 tiếng. Chiếc điện thoại thằng con mượn chơi rồi ngủ quên bỏ dưới nệm giờ run lên vì tin nhắn. Tin ông chồng “Mai cho anh về nhà nghen?”. Chị chọn biểu tượng “cảm thấy vui”, ấn nút “gửi”.

Buồng bên mẹ vẫn còn sáng đèn.

Đ.P. Thùy Trang
(Tỉnh Tây Ninh)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 432

Ý Kiến bạn đọc