Văn học nước ngoài

Lão già đáng sợ

Kế hoạch của Angelo Ricci, Joe Czanek và Manuel Silva là “ghé thăm” Lão Già Đáng Sợ. Lão ấy sống hoàn toàn cô độc trong căn nhà cổ xưa trên phố Water gần biển, và người ta kháo nhau rằng lão là một người cực kỳ giàu có và cũng rất yếu ớt. Điều này nghe rất hấp dẫn đối với những kẻ chuyên nghiệp như Ricci, Czanek và Silva, một lũ không gì khác hơn là đầu trộm đuôi cướp.

Dân trong vùng Kingsport bàn tán sôi nổi về Lão Già Đáng Sợ ấy. Nhìn chung, lão luôn giữ khoảng cách an toàn trước sự chú ý của cánh đàn ông như Ricci và đám bạn nhập nha của hắn. Người ta ganh ghét, đố kỵ lão già phần lớn là ở chỗ: ngờ rằng lão giấu số tài sản khổng lồ ở nơi nào đó trong căn nhà cổ kính và ẩm mốc của lão.

Anh-minh-hoa---Lao-gia-dang-so

Lão đúng là một người vô cùng kỳ lạ, nghe đồn thời trẻ lão đã từng là đại tá hải quân của đoàn tàu buồm cao tốc East India; do chuyện xưa quá rồi, xưa đến nỗi không còn ai nhớ thời trẻ lão già lầm lì ấy như thế nào, chỉ vài người còn biết tên thật của lão. Ở giữa những cái cây khẳng khiu phía trước sân rào nhà lão là một nơi hoang phế, ở đó lão cất giữ một bộ sưu tập lạ lùng về các tảng đá lớn. Chúng được phân thành từng nhóm kỳ dị, và được sơn phết để giống như những tượng thần trong ngôi đền vô danh nào đó ở phương Đông. Bộ sưu tập này gieo rắc nỗi kinh hoàng cho phần lớn đám con nít, tuy nhiên chúng vẫn thích trêu chọc lão vì lão có râu tóc dài bạc phếch, hoặc chọi những vật nguy hiểm làm vỡ kính cửa sổ nhà lão; song có những điều khác khiến đám người lớn tò mò hoảng sợ hơn, đấy là lúc họ nhìn trộm qua mấy tấm kính cửa sổ đầy bụi. Họ kể rằng có nhiều cái chai kỳ lạ trên cái bàn trong gian phòng trống ở tầng trệt, bên trong mỗi chai có một quả lắc chì nhỏ, treo lơ lửng bằng dây. Và họ còn nói rằng Lão Già Đáng Sợ đã trò chuyện với những cái chai này, đặt tên cho chúng là Jack, Scar-Face, Long Tom, Spanish Joe, Peters và Mate Ellis, và bất kỳ khi nào lão nói với cái chai thì quả lắc chì nhỏ trong chai tạo ra những chuyển động rõ ràng như thể đang trả lời lão vậy.

Trong lúc nghe những chuyện kỳ lạ như thế họ luôn đề phòng Lão Già Đáng Sợ gầy nhom, cao nhồng ấy, song mãi rồi họ chẳng thèm chú ý nữa. Chỉ có Angelo Ricci, Manuel Silva là vẫn theo dõi lão. Bọn chúng không phải là cư dân địa phương gốc, mà là người tứ xứ mới đến, nằm ngoài cái vòng truyền thống và cuộc sống may mắn ở New England. Chúng nhận thấy Lão Già Đáng Sợ chỉ là một kẻ đứng không vững, gần như chẳng còn khả năng hoạt động, bước đi phải chống một cây gậy xương xẩu. Đôi tay lão gầy guộc, yếu ớt và run rẩy một cách đáng thương. Bọn chúng lấy làm ái ngại cho lão già cô độc, không bạn bè ấy, kẻ đã bị mọi người xa lánh, thậm chí còn bị lũ chó sủa một cách khác thường.

Nhưng chôm là chôm, đối với tâm hồn nhập nha của những kẻ chuyên nghiệp như chúng, lão già yếu ớt ấy là một sự thách thức đầy quyến rũ. Tuy không có sổ tiết kiệm ở ngân hàng, nhưng lúc mua vài vật dụng cần thiết trong cửa hàng địa phương thì lão lại trả bằng những đồng vàng và bạc, loại tiền Tây Ban Nha được đúc từ hai thế kỷ trước.

Ricci, Czanek và Silva chọn đêm 11-4 làm thời điểm hành động. Ricci và Silva sẽ tra hỏi lão già đáng thương đó, trong lúc ấy Czanek sẽ chờ chúng vác ra cái bao tải chứa đầy những đồng kim loại nặng nề đến chiếc ôtô có mái che ở đường Ship, chỗ cổng của bức tường cao phía sau ngôi nhà. Như thế sẽ tránh những lời giải thích không cần thiết trong trường hợp cảnh sát bất ngờ xuất hiện, phá vỡ kế hoạch rút lui lặng lẽ, không để người khác chú ý của bọn chúng.

Như đã định, 3 gã nhập nha bắt đầu tách riêng ra để ngừa bất kỳ sự nghi ngờ xấu bụng nào về sau. Ricci và Silva hẹn gặp nhau ở cổng trước nhà lão già trên phố Water, và mặc dù không thích con đường có ánh trăng sáng vằng vặc, chiếu xuống những tảng đá sơn màu, xuyên qua đám cây cối khẳng khiu vươn dài cành nhánh, song bọn chúng có những điều quan trọng để suy tính hơn là sự mê tín dị đoan. Chúng sợ rằng đó có thể là một công việc khó chịu, Lão Già Đáng Sợ không chịu ba hoa về số vàng bạc mà lão đã cất giấu, vì lão thuyền trưởng già nua ấy rất ương ngạnh và ngoan cố. Tuy vậy, lão vẫn là một kẻ già nua, yếu ớt, trong khi đó bọn chúng có hai người. Ricci và Silva thừa kinh nghiệm trong nghệ thuật buộc người khác phải mở miệng dù không muốn nói. Nếu lão già yếu ớt, đáng kính ấy thét lên cầu cứu thì chúng có thể bịt miệng dễ dàng. Thế rồi bọn chúng trèo lên một cái cửa sổ còn hắt ra ánh đèn. Chúng nghe Lão Già Đáng Sợ trò chuyện như trẻ con với những cái chai có quả lắc. Chúng đeo mặt nạ, gõ nhẹ vào cánh cửa bằng gỗ sồi bạc màu mưa nắng.

Chờ, chờ, chờ mãi, chờ quá lâu khiến Czanek cảm thấy bồn chồn, xoay trở không ngớt trong chiếc ô tô có mái che đậu ở cổng phía sau nhà Lão Già Đáng Sợ. Dù là dân giang hồ, hắn cũng còn nhát gan. Hắn không thích nghe những tiếng thét kinh hoàng vọng ra từ ngôi nhà cổ sau giờ hẹn lập chiến công. Hắn đã từng bảo đồng bọn là phải cư xử lịch sự với vị thuyền trưởng già thảm hại ấy kia mà? Đứng ngồi không yên, hắn tìm cách nhìn qua cái cổng hẹp bằng gỗ sồi trên bức tường đá cao bị che phủ bởi đám dây thường xuân. Hắn nhìn đồng hồ liên tục, ngạc nhiên trước sự chậm trễ của đồng bọn. Lão già đã chết trước khi chịu khai chỗ cất kho báu chăng? Vì thế đồng bọn hắn phải mất nhiều thời gian tìm kiếm chăng? Czanek không thích chờ quá lâu ở nơi tối tăm như thế này. Rồi hắn nhận ra có tiếng bước khẽ phía trong cổng, nghe có tiếng mở nhẹ cái chốt cửa hen gỉ. Hắn thấy cánh cửa hẹp nặng nề bật vào trong. Dưới ánh sáng vàng vọt, lờ mờ của ngọn đèn đường duy nhất, hắn căng mắt để nhìn thấy cái mà đồng bọn vác ra khỏi căn nhà u ám, nó đang hiện ra lờ mờ thật gần phía sau. Nhưng khi nhìn kỹ hắn không thấy cái mà hắn đã chờ đợi, vì đồng bọn hắn không xuất hiện, chỉ có Lão Già Đáng Sợ bước ra, tay chống cây gậy xương xẩu, lão cất tiếng cười ghê rợn. Trước đây, chưa bao giờ Czanek chú ý tới mầu mắt của lão già đó; còn lúc này, hắn thấy hai con mắt vàng khè.

Ở cái thị trấn bé tẹo này, có những điều nhỏ nhặt đã biến thành bom nổ. Đó là lý do mà dân trong vùng Kingsport kháo nhau suốt từ mùa xuân sang hè, nói về 3 cái tử thi không còn nhận dạng được nữa, bị chặt rời một cách kinh khủng bằng những nhát kiếm của dân đi biển, bị biến dạng ghê gớm bằng những cái giẫm đạp của hàng loạt gót giày ống tàn bạo, những cái đã được thủy triều rửa sạch. Thậm chí, vài người còn kể những chuyện linh tinh khác, như chuyện chiếc ô tô bỏ hoang được tìm thấy trên đường Ship, hay những tiếng kêu thét không giống tiếng người, có thể là tiếng của con thú bị lạc bầy hay tiếng chim di trú, mà dân địa phương nghe được trong những đêm mất ngủ. Nhưng qua câu chuyện phiếm vu vơ ấy, những kẻ vô công rỗi nghề lại quên nhắc đến Lão Già Đáng Sợ – một người có tính tình kín đáo, và khi đã già nua, yếu ớt thì sự dè dặt của lão lại càng tăng gấp bội. Bên cạnh đó, ngày xưa, vào cái thời trai trẻ xa lắc xa lơ, chẳng mấy ai còn nhớ, lão đã từng chứng kiến nhiều chuyện còn kích động hơn thế nữa.

H.P. Lovecraft (Mỹ)
Vương Trung Hiếu (dịch)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 418

Ý Kiến bạn đọc