Văn học nước ngoài

Lãi rồng

Nhà kim hoàn trứ danh Lamberti, chủ sở hữu cơ sở đồ sộ trên phố Montaigne ở Paris, cũng như 4 chi nhánh độc quyền khác tại Zurich, Hong Kong, New York và London, đang lưu luyến tiễn một vị khách đặc biệt vừa viếng thăm văn phòng ông ta. Đó là ngài Slaim lặn lội đến từ xứ Ả Rập Saudi, một trong những thương buôn đá quý và kim cương hàng đầu thế giới.

- Không, thưa người đồng nghiệp quý mến – Giọng Lamberti ra chiều dứt khoát – Bọn đểu cáng không bao giờ lừa được tôi đâu. Chúng làm sao lọc lõi và thiện nghệ như mình được. Xin ngài cứ yên tâm khi ký gửi viên hồng ngọc ấy…

- Thì tôi dặn thêm đâu có thừa – Tay trùm lái buôn đáp – Nên nhớ rằng tụi lừa đảo cao cấp bây giờ có thể “qua mặt” hết thảy bằng những thủ thuật cực kỳ tinh vi, ngay cả những người cẩn trọng nhất cũng dễ bị “sập bẫy”…

- Vâng, tôi rất hiểu ý ngài.

Trong khi chờ người tài xế riêng của Slaim đánh xe đến, chủ và khách tranh thủ trao đổi quanh mảng đề tài kinh doanh. Họ cùng nhất trí với nhau rằng bất chấp cơn suy thoái tài chính lan tràn, giá cả các loại đá quý vẫn luôn trong xu hướng nhích dần lên trên thị trường quốc tế.

Bất thình lình một cỗ Rolls-Royce choáng lộn đeo biển nước ngoài từ đâu trờ tới, án ngữ băng ghế sau là một người đàn ông dáng bệ vệ đeo chiếc nhẫn hột xoàn mười mấy ly thò hẳn tay ra ngoài.

- Thành thật xin ngài thứ lỗi, dường như tôi lại có khách mới rồi – Ngài Lamberti nói vội thay lời từ biệt.

- Bảo trọng nhé! – Slaim thì thầm thêm câu cuối.

Vị khách ăn vận quý phái trạc 50 tuổi, nói giọng Mỹ lơ lớ cùng cử chỉ vô cùng bặt thiệp. Cứ xem cách ông ta nghiêng mình cảm ơn nhân viên bảo vệ chỉ vì mỗi động tác mở giùm cửa là rõ. “Với nhân vật dạng này cần phải chu đáo hết sức”, ngài Lamberti thầm nghĩ.

Sau cái bắt tay xã giao vị khách vào đề ngay:

- Tôi cần mua một viên đá quý cho dịp trọng đại…

- Xin ngài cứ nói rõ yêu cầu cụ thể – Viên chủ tiệm nhã nhặn đề nghị.

- Tôi không sắm cho bản thân mà là cho bà xã, hòng đánh dấu “đám cưới bạc” của chúng tôi trong thời gian kề cận. Viên kim cương phải thật độc đáo cốt sao không “đụng hàng”, còn kích cỡ lẫn giá cả chẳng thành vấn đề…

- Có ngay, thưa quý ngài đáng kính – Lamberti giơ cả hai tay lên – Cửa tiệm chúng tôi luôn có những món trang sức đẹp nhất hoàn cầu.

Họ cùng bước vô đại sảnh, ông chủ cơ sở kim hoàn ra lệnh cho một nhân viên đứng sau quầy:

- Hãy đem ngay cho quý ngài đây xem bộ sưu tập kim cương loại 1.

Người thừa hành lập tức lúi húi mở mã số một ngăn két nào đó. Lát sau cả đống kim cương đa sắc được đổ tràn lên mặt khung kính trang trí. Vị khách ngoại quốc liếc xéo mớ đá hỗn độn rồi phán:

- Không, chủng hàng này tuy đẹp thật đấy nhưng vẫn chưa thể khiến tôi mãn nguyện. Quả thật ngài không có món nào “độc” hơn sao?

“Đồ quỷ quái! – Ngài Lamberti thầm nghĩ – Hắn đúng là một “sư tổ” trong nghề”.

- Thôi được. Hãy mở ngăn két đặc biệt xem nào – Viên chủ tiệm ra lệnh tiếp.

Số đá mới được rải lên mặt quầy, lấp lánh cuốn hút mời gọi…

- Ngài định đùa tôi hay sao thế? – Kẻ đối diện chợt nghiêm mặt – Hay là ngài cố tình không hiểu điều khách trình bày. Tốt hơn để tôi qua tiệm khác vậy, dọc phố Montaigne quanh đây thiếu gì…

Xem ra tay người Mỹ này quả là khách sộp, ngài Lamberti liền đon đả:

- Xin hãy bình tâm, để tôi giới thiệu món mới tậu hẳn ngài không chê vào đâu được.

Tức thì viên chủ tiệm khoác tay vị khách cùng sánh bước về phía văn phòng khuất sau đại sảnh, nơi doanh nhân Slaim vừa ký gửi viên đá quý hiếm. Đóng sập cánh cửa gỗ sồi gắn thiết bị cách âm lại sau lưng, Lamberti thận trọng cúi hẳn người xuống để mở khóa ngăn kéo bí mật dưới gầm bàn làm việc. Lát sau ông ta lôi ra chiếc hộp nhỏ xíu bọc nhung đỏ, bên trong là một viên hồng ngọc hình lục giác nguyên khối lóng lánh.

- Không thể tìm đâu ra một báu vật tương tự. Sản phẩm độc nhất trên thế gian này! – Viên chủ tiệm quảng bá vẻ đầy tự hào.

Vị khách vừa mân mê viên kim cương trên tay vừa nói:

- Tôi kết vật này rồi đấy. Giá cả thế nào?

- Đúng 200 ngàn euros không bớt một xu. Bảo hành trọn đời.

Mức giá cực đắt không hề làm ông khách người Mỹ thay đổi sắc mặt:

- Thôi được, tôi sẽ ký séc chuyển khoản cho ngài, OK?

Một thoáng ngần ngại hiện trên nét mặt viên chủ tiệm. Kẻ đối diện liền trấn an:

- Tôi đâu muốn nhận hàng ngay bây giờ. Khoảng 7, 8 hôm nữa hãy đến tìm tôi ở khách sạn Ritz gần quảng trường Concorde, bởi chiều nay tôi phải tạm xa Paris vài ngày…

- Ngài vội đi đâu vậy?

- Cần đánh phi cơ riêng đưa bà xã đi xem mấy tòa lâu đài cổ bên Đức mà chúng tôi tính mua…

- À ra thế – Ngài Lamberti thở phào.

Vị khách kín đáo vén cổ tay áo xem giờ qua chiếc đồng hồ Rolex mạ vàng, trước khi đứng dậy cáo từ:

- Đây là tấm séc cùng danh thiếp của tôi. Tốt nhất là đem viên hồng ngọc tới vào chập tối thứ bảy tuần sau. Tôi hoàn toàn đặt niềm tin vào ngài.

- Rất hân hạnh được phục vụ thượng khách – Viên chủ tiệm đáp đồng thời siết chặt tay vị khách ngoại quốc.

Việc đầu tiên ngài Lamberti cần làm là cử viên thủ quỹ ra ngân hàng kiểm tra tính xác thực của tờ chi phiếu do một cơ sở tài chính Mỹ phát hành. Việc chuyển ngân diễn ra chóng vánh khiến viên chủ tiệm rất đỗi hài lòng. Không mãn nguyện sao được khi Slaim bỏ giá viên đá quý ấy chỉ có 180 ngàn, vị chi mức “lãi ròng” đã lên tới hơn 10%. Chẳng nghề gì dễ kiếm hơn thế. Đúng hẹn, ngài Lamberti cùng viên vệ sĩ tư có mặt tại hotel Ritz. Họ được ông khách Morrison, cũng là vị khách đặc biệt của khách sạn nồng nhiệt đón tiếp để cùng hoàn tất việc giao nhận hàng. “Tiền trao cháo múc, kinh doanh là kinh doanh mà”, viên chủ tiệm bỗng thầm nghĩ trên đường về.

Chừng nửa tháng sau, cỗ Rolls-Royce sáu cửa đen bóng lại xịch đỗ trước cửa hiệu kim hoàn. Tháp tùng vị khách cố hữu là một đấng mệnh phụ cực kỳ đài các, đồ trang sức bà ta đeo trên người ước tính cả triệu Mỹ kim. Ngài Lamberti quyết định tạm gác mọi chuyện dang dở để tập trung vào việc tiếp đón khách quý.

- Xin giới thiệu đây là bà xã tôi, người mê sưu tập kim cương y như một nghệ nhân kim hoàn thứ thiệt.

- Vậy tôi có thể chiều lòng quý vị món hàng gì bây giờ?

- Bà ấy đã bị viên hồng ngọc khác biệt của ngài “hớp hồn” – quý ông Morrison trịnh trọng mào đầu – Bả tức tốc buộc tôi bay từ Mỹ sang hòng thỏa mãn sở thích tức thời. Nôm na là nhà tôi muốn có một viên nữa để làm thành cặp bông tai…

- Em phải có nó bằng mọi giá! – Bà vợ xen ngang, giọng quả quyết.

Viên chủ tiệm xoa hai tay vào nhau vẻ bối rối.

- Nhưng đấy là chuyện không tưởng, thưa bà – Ngài Lamberti thốt lên – Tôi chả từng nói với ông nhà rằng đó là một món hy hữu không thể có “bản sao” thứ hai, cho dù trong thâm tâm tôi rất muốn đáp ứng mọi yêu cầu từ các thượng khách…

- Đúng hai viên, tôi cần thêm viên hồng ngọc nữa. Tôi muốn phải có chúng ngay! – Bà Morrison nói gay gắt qua điệu bộ của một người không bao giờ biết nếm mùi thất bại.

Người đàn ông liền hiến kế “dàn hòa”:

- Thôi thì thế này… Tạm thời ngài chưa có viên khác đúng không?

Viên chủ tiệm miễn cưỡng gật đầu.

- Vậy tôi đề nghị ngài nên chụp lại nguyên bản viên đá này, còn kích thước trọng lượng thì bổn tiệm thừa biết rồi đấy. Sau đó hãy huy động những chỗ quen biết, hoặc cử nhân viên đi lùng bằng được một viên giống hệt càng sớm càng tốt bất chấp giá cả có đắt đến mấy… Xong xuôi hãy fax ngay về văn phòng của tôi ở Philadelphia, tiểu bang Pennsylvania. Mọi phí tổn phát sinh sẽ được thanh toán đầy đủ. Điều cốt yếu phải có để bà vợ tôi có dịp “trưng” đôi bông mới trong “đám cưới bạc”…

- Tôi hoàn toàn nhất trí theo phương án của ngài.

Tức thì bà Morrison lôi chiếc hộp bọc nhung từ trong xắc tay ra để nhân viên của tiệm chụp lại viên đá quý, đồng thời ngài Lamberti cẩn trọng kiểm tra trọng lượng bằng chiếc cân tiểu ly điện tử đặt trên bàn làm việc. Trước khi khách sửa soạn bước lên xe ra sân bay về Mỹ, để cho chắc ăn viên chủ tiệm thòng thêm câu cuối:

- Nhưng xin ông bà lưu ý rằng giá cả có thể đội lên một chút…

- Chính xác là bao nhiêu?

- Tôi cũng chẳng rõ nữa… Nếu có tìm được chí ít cũng cỡ… 300 ngàn euros. Một viên y hệt đúng là mò kim đáy biển…

- Đắt gấp đôi là cùng chứ gì?! Chuyện nhỏ! Tôi sẵn lòng chi 400 ngàn miễn sao toại nguyện sở thích của bà xã.

Tiễn khách xong xuôi, ngài Lamberti trực tiếp kêu điện thoại đến cả 4 chi nhánh còn lại. Lệnh khẩn yêu cầu ngừng ngay những giao dịch chưa cần thiết, tức tốc thăm dò tổng lực tìm người muốn bán viên đá thứ hai, dựa theo hình ảnh mô tả gửi qua mạng máy tính nội bộ. Đó là mục tiêu số 1 của cả cơ sở chính tại Paris lẫn các chân rết toàn cầu cần thực thi ráo riết…

Vài tuần lễ chậm chạp trôi qua. Sau cùng, trưởng chi nhánh New York cấp báo đã tìm được một viên y chang cùng giá bán tương đương 380 ngàn euros. Ngài Lamberti quyết định mua ngay để khỏi vuột mất món hời, mèng ra cũng hưởng được những 5%. Xong xuôi, viên chủ tiệm liền fax cho ngài Morrison: “Công việc đã hoàn tất theo nguyện ý. Tôi đem hàng mới mua đến hay là chờ ngài sang lấy?”.

Trọn cả tháng ròng chẳng thấy hồi âm. Quá sốt ruột, ngài Lamberti liền lệnh cho trưởng chi nhánh bên Mỹ kiểm tra danh tính khách hàng. Té ra vợ chồng quý ông Morrison là một cái tên “lạ hoắc” tại Philadelphia, hầu như giới kinh doanh đồ trang sức khắp bang Pennsylvania chẳng ai nghe thấy cái danh xưng ấy dù chỉ một lần. Tá hỏa, ngài Lamberti liền đối chiếu với hồ sơ gốc do lái buôn Slaim cung cấp. Điều cay đắng là cặp đá quý cùng có xuất xứ từ viên hồng ngọc duy nhất thuộc dạng “tuy hai mà một”. Morrison ranh ma đã vớ bẫm khoản lãi ròng tới 90%. Đểu thật! Với kịch bản lừa đảo ấy, hắn đã chộp đúng thời cơ khi người đại diện của Lamberti xuất hiện. Tính xêm xêm một vật trang sức nằm yên trong túi mỗi ngày cũng “sinh lời” cả chục ngàn euros, khoản lãi ròng cực lớn không gì sánh nổi giữa thời buổi khủng hoảng kinh tế toàn cầu.

Georg Delamar (Pháp)
Ngự Bình (dịch)

Ý Kiến bạn đọc