Tản văn

Ký ức Di Linh

 

Cách đây bao nhiêu năm rồi nhỉ? Đầu óc tôi vốn rất mơ hồ về định mức thời gian, nhưng nếu có một ước tính, hoặc phỏng đoán trong những năm tháng đã qua, trong những chập chùng dấu bước bỏ lại trên con đường rừng núi, đèo dốc, mây nước, sương mù để tới một thị trấn cheo leo, bạt ngàn màu xanh của đồi trà, cà phê có tên Di Linh dọc cuộc hành trình Sài Gòn – Đà Lạt cả trước và sau 1975, nhất là sau 1975 tôi tự cắm cho mình một cột mốc 20 năm với nơi mà bây giờ chắc đổi khác nhiều lắm.

Lúc đó tôi không chỉ là người đi ngang qua thị trấn u sầu, trầm mặc này mà còn là người ở lại. Một ngôi nhà nhỏ, một vườn cà phê nằm sát QL20 ngược đường lên Đà Lạt. Lúc đó Di Linh đối với tôi là vùng đất mới, vùng đất mơ ước để sau này tôi định cư ở đây. Khí hậu Di Linh tốt hơn Đà Lạt, thiên nhiên hiền hòa hơn, con người thân thiện hơn, cảnh vật đẹp hơn, ít bị con người tàn phá hơn nên vẻ đẹp còn hoang sơ với những mùa dã quỳ vàng rực ven đường bắt đầu từ tháng 10. Thế nhưng, tôi đã không giữ được ngôi nhà và mảnh vườn cà phê ấy để thực hiện ước mơ cuối đời của mình.

So-613--Anh-minh-hoa---Ky-uc-Di-Linh---Anh-1

Tháng 10 tới tháng 12, vùng cao nguyên Di Linh tuyệt đẹp, nắng hanh buổi sớm mai với sương mù như màu bàng bạc trên mặt bức tranh. Trưa nắng thật vàng trong những cơn gió se lạnh. Rồi chiều thường có những cơn mưa bụi, lất phất khiến người ta thèm mặc len ra đường, hoặc áo măng-tô khăn quàng cổ chạy xuống những con dốc, chân đồi một màu đất đỏ. Hồi đó tôi chỉ mê có màu dã quỳ vàng rực, hoang sơ, không ngờ Di Linh còn có những khu đất, vạt đồi cỏ hồng và hoa xuyến chi.

Những năm tháng đó tôi thường đi Di Linh, ở đó vài ngày, trong ngôi nhà nhỏ khuất sau vườn cà phê. Tôi đâu biết em lúc đó chỉ là một cô bé để sau 20 năm là một cô gái xinh đẹp và bây giờ là một phụ nữ đằm thắm, đẹp mặn mà như bông dã quỳ đang mùa khai rộ, bung cánh khoe sắc vàng mê đắm trên những dốc đồi, ven chân rào, ngợp mắt trên lối đi xuống thung lũng xa. Em bảo tôi mùa này cũng có hoa xuyến chi, có cỏ hồng và em đang loanh quanh với hoa cỏ tháng 11 đi dần về cuối năm. Di Linh đang lạnh dần và chắc chắn sáng và chiều tối có sương mù nhiều.

Em của 20 năm trước và em của 20 năm sau gặp lại tôi giữa đời này trong khoảnh khắc thời gian của màu dã quỳ tàn úa. Đâu ai biết trước được điều gì hả em? Tất cả chỉ là bèo nước, chỉ là hạnh ngộ, chỉ là hợp tan. Nhưng chẳng ai sống được tới 2 cuộc đời của một người sinh ra trên cõi tạm. Do đó không thể nói muộn màng hay quá sớm cho một cuộc tương ngộ. Đó chỉ là khoảnh khắc diệu kỳ sắp đặt nơi ta gặp gỡ, nơi ta đang đến. Sống cho hết phút giây tương ngộ tuyệt đẹp này không phải chuyện dễ dàng và không phải ai cũng cảm nhận được nó. Vì thế, xin đừng nặng lòng, xin đừng hối tiếc. Ngẫm lại cuộc đời này có gì đâu để hối tiếc?

Từ Kế Tường
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 613

Ý Kiến bạn đọc