Tản văn

Khúc giao mùa

Trong những giờ khắc thiêng liêng của đất trời, khúc giao mùa thường khiến tâm hồn ta xao xuyến, lâng lâng nhất.

Mặt trời chơi trò ú tim, đang trốn trong đám mây râm mát, thoắt cái đã xuất hiện, tinh nghịch cười. Cả đất trời ngập tràn trong ánh nắng rực rỡ. Bất chợt lại có những trận mưa rào đến rất nhanh rồi biến mất. Tiếng sấm ì ùng, đánh thức sức sống mãnh liệt trong từng nhành lúa, ngọn khoai. Phấn khởi nhất là bà con nông dân. Có người thốt lên sung sướng: “Một gàu nước tát, không bằng một bát nước mưa!”. Những trận mưa ấy làm cho lúa trổ không bị “nghẹn” đòng. Thật quí giá biết nhường nào! Thế nên mới có câu “Lúa chiêm lấp ló đầu bờ/ Hễ nghe tiếng sấm phất cờ mà lên”. Cây gạo đầu làng, mới ngày nào nở bung, đỏ lựng như chiếc ô khổng lồ cho lũ trẻ thơ thẩn dưới gốc, nhặt những cánh hoa về chơi đồ hàng, giờ đã thưa dần, để lại những quả tròn đang ủ sợi. Lũ chim chóc ríu rít thoắt bay đi, thoắt lại về tụ họp. Vui nhất là lũ chào mào, cứ nhảy nhót khoe chiếc mào duyên dáng. Hàng rào râm bụt bắt đầu he hé những chiếc nụ xinh xắn chờ nắng thật rực rỡ mới nở những bông hoa đỏ chói có chiếc vòi cong cong xinh xắn. Cảnh làng quê thật thanh bình! Trước hiên nhà, hàng cau sau thời gian ấp bẹ cũng nở bung, hương đưa thoang thoảng khắp không gian. Chỉ sau mấy ngày tắm nắng, những chuỗi quả tí tẹo như hạt gạo dần lớn. Sang thu sẽ thành những bẹ cau quả mập mạp, cho tươi thắm môi mẹ, môi bà trong ngày vui đôi trẻ. Mỗi mùa cau nở, chích chòe cau lại về, thả xuống sân nhà tiếng hót tuyệt vời. Ai đã từng nghe tiếng hót của chúng một lần, chắc sẽ nhớ suốt đời, sẽ càng yêu quê sâu nặng.

Anh-minh-hoa---Khuc-giao-mua

Trên phố phường, hàng hoa ngập tràn sắc màu với đủ loại hoa đua hương khoe sắc. Giờ nhiều người thích hoa ly, thứ hoa trong trắng, tinh khiết. Chỉ cần một cành, căn phòng đã bừng sáng, thơ mộng, hương thơm ngan ngát lan tỏa. Khúc giao mùa biến tấu trong từng loài hoa, cây cỏ. Có người cho rằng hoa ly nở rộ, gọi nắng hè đến sớm. Có người lại bảo: Hè về cho cây cối kết trái đơm quả. Có lẽ cả hai. Loài ong luôn được coi là biểu tượng của sự cần cù chịu khó. Quả đúng như vậy! Từ sáng sớm, lũ ong mật, ong vang cần mẫn kiếm mật trên những chùm hoa nhãn vàng sậm. Mưa xuân mỏng manh, thưa dần nhưng vẫn còn lưu luyến chưa muốn rời xa. Rét nàng Bân cũng qua. Ấy là khúc giao mùa tinh tế, ta biết rằng đã cuối xuân, hè đang tới gần. Lá cây không còn non mướt như độ đầu xuân. Sắc xanh đậm hơn. Trên cành bàng bắt đầu những bông hoa trắng, mọc thành chuỗi trên chiếc cọng dài bằng nửa chiếc đũa như chuỗi cườm tí xíu. Hàng phượng xanh ngắt, lá mỏng manh đáng yêu dưới ánh nắng hè mới. Bằng lăng sai chít những chùm quả, trông xa như chùm nhãn, giờ đang đợi hè về để trổ một mùa hoa mới với màu tím thủy chung, mát mắt. Mà thật lạ! Cũng không gian ấy, nhưng dưới ánh nắng chói chang, khung cảnh như thoáng đãng, rộng rãi hơn. Bầu trời trong trẻo cao vời vợi như được gột rửa cẩn thận. Tất cả muốn khoe mình dưới ánh nắng như mật. Mong đợi, háo hức hè đến thật nhanh là lũ học trò, để được vui chơi, đi đây đi đó sau những tháng ngày học hành, thi cử vất vả.

Ôi khúc giao mùa thiêng liêng! Xuân qua, hè tới là qui luật muôn đời của thiên nhiên. Vậy mà tâm hồn ta vẫn rưng rưng nhớ thuở học trò có những tháng nghỉ hè vô tư, được thả hồn trên cánh đồng quê, trên triền đê thoai thoải cùng những trò chơi dân dã!

Trịnh Thị Thuận
(Quận Hải An, Hải Phòng)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 448

Ý Kiến bạn đọc