Thơ

Huyền thoại người lính biển

 

Nếp nhăn rơi từ phía mặt trời
Nằm đếm tuổi mình
Rễ bám sâu vào ký ức
Rơi
Từ mắt cha đến mắt con

Khoang trời là buồng lái, là vệt thủy ngân
quét trên trán biển, ở đây không có
dậu cúc tần, không có hoa Dã Quỳ,
không có lời thủ thỉ, chỉ có con sóng ngầm
trỗi mình thách thức thời gian…
Khoang trời là buồng lái, là chùm sao
đậu xuống vai anh

Em ơi
Nếu
Một ngày nằm đếm tuổi mình, ngôi nhà chung
dưới biển anh sẽ hóa vào con sò huyết,
là chú cá chim, là nỗi niềm là rễ bám sâu
vào ký ức
Rơi
Từ mắt cha đến mắt con, nối đường thẳng
không gì ngăn cản được, khi sức mạnh
của sự vượt trỗi vươn tới niềm tin, giải nhiệt
những âm thanh biến ảo.

Con chúng ta như Phù Đổng một ngày…
Khoang tàu và buồng lái anh sẽ bé tí tẻo
trong mắt thời gian…
Sự tôn vinh đang bày tiệc, em lập trình
giải mã trái tim
Về những nàng Tô Thị
Về chiếc xương sườn thứ 7 của Ađam.


Anh biết
Con sóng khát đẩy em, dâng em thành thác
lũ nước mắt em làm biển cạn hơn.

Em ơi
Sáng nay
Tia cực tím từ mặt trời bắn xuống găm vào anh
Vỡ vụn
Là em.

Trại viết Hạ Long, 22-4-2009

Trần Thu Hà
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số Xuân 2017

Ý Kiến bạn đọc