Tản văn

Hương sen tháng 5

 

Thời tiết năm nay đến là lạ. Đã vào tháng 5 rồi nhưng trời vẫn còn se se lành lạnh như độ đầu thu. Đồng đội của tôi tếu táo vui đùa bảo, nàng Bân may áo lâu quá, may mãi mà vẫn chưa xong nên trời vẫn còn dùng dằng chờ đợi. Tuy vậy, dẫu thời tiết khang khác nhưng có một loài hoa vẫn âm thầm theo vòng quay thời gian đúng hẹn ngày bung sắc, tỏa hương. Loài hoa ấy bình dị, cứ nhẹ nhàng, đằm thắm theo các mẹ, các chị bán hàng rong thong thả lướt qua phố. Đó là hoa sen.

Không hiểu sao lòng tôi lúc nào cũng có tâm trạng thấp thỏm đợi chờ mỗi tháng 5 đến để được ôm sen vào lòng. Hồi mới bắt gặp sen ở phố lòng tôi vui lắm, cứ ngỡ một loài như sen chuyên sống ở đầm lầy, nhà quê lại có thể góp mặt ở phố một cách nhanh chóng đến như vậy. Tôi xuất thân từ đồng ruộng nên sen đối với tôi như người bạn tuổi thơ năm xưa. Thân thuộc và gần gụi. Tôi yêu sen, quý sen, nâng niu sen như một điều gì đó thuộc về ân tình, thân thương. Không đắn đo, nghĩ ngợi gì nhiều trước những đóa sen đầu mùa tinh khôi tôi đã ôm chúng vào lòng. Chao ôi, cái hương thơm dịu nhẹ ấy mới thanh tao làm sao! Thoảng trong cái mùi thơm dịu nhẹ ấy dường như vẫn còn vương vất chút sương mai trong vắt, một chút màu nắng của tháng 5 tinh nghịch và một chút mùi bùn quê ngai ngái…

So-599--Huong-sen-thang-5---Anh-1

Vì thế suốt cả tháng 5, căn gác trọ bé xíu của tôi luôn ngập tràn hương sen đằm thắm. Bạn không tưởng tượng được đâu. Vào một ngày nghỉ thảnh thơi, tôi thư thái ngồi bên những đóa hoa sen thơm ngát mua ban sáng, đọc một cuốn sách mình yêu thích và nhâm nhi ngụm trà tôi thấy cuộc đời mình chẳng còn gì sung sướng bằng. Lúc đó, mặc ngoài kia phố thị tấp nập, ồn ào tôi thấy nhịp sống dường như chậm lại, từng khắc thời gian nhẹ nhàng trôi đi, tâm thì an yên vô cùng…

Nhìn những đóa sen tháng 5 nơi phố thị ký ức tôi lại men theo về nỗi nhớ quê nhà. Tôi nhớ những tháng 5 nắng vàng lênh loáng chảy khắp sân, trải dài lên cánh đồng và men xuống đầm sen đang tỏa hương ngào ngạt. Đám con nít quê chúng tôi đội cả trưa nắng ùa xuống đầm hái sen. Trong bao la của tầm mắt là màu xanh của lá sen, của cả cánh đồng thanh bình quyện lẫn tạo nên một bức tranh quê hài hòa tuyệt đẹp.

Sen với tôi không chỉ để thưởng thức, mà còn là ân nhân. Ân nhân thực sự. Tôi nhớ dáng mẹ gầy còm lặn lội hái từng bông hoa sen ở đầm mang ra chợ bán, đong từng bơ gạo. Mấy chị em tôi lớn lên thì gánh nặng trên vai mẹ cũng ngày một oằn thêm. Có thời gian, mẹ quyết định rời quê lên phố theo những mẹt hoa rong ruổi khắp phố thị. Tháng 5, mẹt hoa của mẹ xuất hiện hoa sen. Căn phòng trọ hai mẹ con tôi ở ngập tràn hương hoa. Những tảo tần khuya sớm của mẹ luôn khiến tim tôi nhói đau mỗi khi nhớ về mẹ. Cho dù sống hết trọn cuộc đời này tôi vẫn không thể nào làm tròn chữ hiếu được. Tôi chỉ biết vin vào những cánh hoa sen tháng 5 nhờ nói hộ lòng mình…

Tháng 5 ngoài kia đang thì và loài sen cứ thế dung dị nở và tỏa hương. Còn lòng tôi thì lưu luyến nhớ thương đến vô cùng…

Đào Thanh Tùng
(Nam Từ Liêm – Hà Nội)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 599

Ý Kiến bạn đọc