Người tốt - Việc tốt

Học tập tấm gương Bác Hồ

Bac-Ho-voi-cac-phong-vien-bao-dai
Bác Hồ với các phóng viên báo đài. Ảnh tư liệu lịch sử.

Bác dạy làm báo

Hồi ấy, đang còn tiết đông giá, nhưng sáng 18/1/1957 trời bỗng bừng nắng ấm. Trên đường tới số nhà 71- Hàng Trống, chiếc ô tô Bapêđa từ từ lăn bánh vào Tòa soạn báo Nhân Dân.

- Bác! Bác đến! Bác đến! – Cùng với tiếng reo mừng, mọi người ùa ra quây tròn lấy Bác.

Giữa vòng vây phóng viên và biên tập viên, Bác hỏi:

- Ở đây, có cô chú nào biết tiếng Nga thì giơ tay lên?

Lẻ tẻ có hai cánh tay giơ lên.

- Cô chú nào biết tiếng Trung Quốc?

Lại một hai người giơ tay.

- Những ai biết tiếng Pháp?

Có nhiều cánh tay giơ lên.

- Đã làm báo thì mỗi người phải biết ít nhất là ba bốn thứ tiếng nước ngoài. Không biết sinh ngữ thì thiệt lắm. Thí dụ: Các chú yêu một cô nước ngoài mà phải nhờ chú phiên dịch dịch hộ là “Tôi yêu cô”, và chú phiên dịch cũng dịch đúng như vậy thì chú phiên dịch yêu mất người yêu của các chú rồi!

Xôn xao nhiều tiếng cười.

Khoảng cách giữa lãnh tụ và quần chúng đã xóa nhóa từ lúc nào không biết.

Bác nói tiếp:

- Hôm nọ thấy báo Nhân Dân đăng trang nhất tin bắt gián điệp, lại còn đóng khung cái tên ấy. Công an bắt được mật thám là chuyện bình thường chứ có gì đặc biệt mà phải đóng khung, đưa lên trang nhất. Thế rồi lại còn chuyện in sai ở trang nhất, đem đính chính ở trang 4. Bác chỉ tay lên trán: nhọ ở đây, rửa ở đây – Bác chỉ tay vào lưng – thì sạch làm sao được, đã sai ở đâu thì phải sửa ngay ở đấy.

Mắt Bác ánh lên nụ cười thân yêu.

 

Chữ và nghĩa

Bác Hồ rất siêng đọc báo. Ngoài nội dung tư tưởng, chính trị, Người rất quan tâm chăm sóc chữ và nghĩa của các nhà báo.

Vào những ngày đầu của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khi bình luận sự kiện Mỹ đổ quân ào ạt vào miền Nam nước ta có nhà báo đã viết trên báo Nhân Dân: “Thế là đế quốc Mỹ đã lao đầu vào cuộc chiến tranh xâm lược…”. Đọc đến đây, Bác gạch chân chữ “lao đầu” và chua vào bên lề: “Không những chúng “lao đầu” mà còn lao cả “đít” nữa!”.

Mùa xuân năm 1966, Quân Giải phóng liên tiếp thắng những trận lớn giòn giã: Những Dầu Tiếng, Bầu Bàng, Plây-me, Đà Nẵng… Một nhà báo hứng khởi hạ một câu bình luận: “Đó là những trận đánh lịch sử tuyệt đẹp”. Bác lẳng lặng gạch bỏ chữ “tuyệt đẹp”, thay vào đó chữ “lớn” với ghi chú bên lề: “Một trận đánh chết nhiều người sao gọi là “tuyệt đẹp”?”.  

 

Hoa mừng sinh nhật đem viếng người đã khuất

Năm 1947, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp của nhân dân ta đã bước sang năm thứ hai.

Ngày sinh nhật Bác năm đó được tổ chức giữa một vùng miền núi Việt Bắc đơn sơ, giản dị nhưng cũng rất ấm nồng tình cảm.

Anh em trong cơ quan Chính phủ cử người vào rừng kiếm được một ít hoa mang đến chỗ Bác ở. Lúc đó Bác đang ngồi làm việc, đồng chí cán bộ cầm hoa đến gần Bác, trịnh trọng:

- Thưa Bác, nhân dịp sinh nhật Bác, chúng cháu đến chúc Bác mạnh khỏe!

Bác cảm kích, âu yếm nhìn mọi người rồi quay sang đồng chí cầm hoa:

- Bác cảm ơn chú. Cơ quan ta có chú Lộc vừa mới mất (*). Các chú đem bó hoa này đặt ở mộ chú Lộc và sửa sang mộ chú Lộc cho sạch sẽ.

Nghe Bác nói, anh em vô cùng xúc động.

(Theo Giai thoại nhà văn Việt Nam NXB Khoa học xã hội, 1996)

Lê Đức Đồng
(Tỉnh Sóc Trăng)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 402

__________________________________

(*) Đồng chí Lộc là người nấu bếp của Bác nhiều năm và từng đi với Bác từ lúc Người còn hoạt động bí mật ở Xiêm. Đồng chí Lộc là người rất thẳng thắn, lao động cần cù, chịu khó. Trong hoàn cảnh chiến tranh ở rừng và trong điều kiện hoạt động bí mật rất khó khăn, thiếu thốn, đồng chí là người luôn luôn tìm mọi cách để thay đổi món ăn, chăm sóc tốt sức khỏe của Bác. Tháng 5/1947, đồng chí Lộc bị bệnh và đột ngột qua đời, cơ quan ai cũng thương tiếc, nhất là Bác.

Ý Kiến bạn đọc