Tản văn

Hoa lộc vừng

Đầu thu, tất cả các cây lộc vừng đều đơm hoa.

Hiếm loài hoa nào trông dịu dàng như hoa lộc vừng. Từng dây hoa dài buông xuống từ cành, đính vô số những bông hoa xinh xắn màu đỏ thắm. Những cánh hoa dạng tua nhỏ xíu, nhỉnh hơn sợi chỉ một chút, mềm mại bung ra từ cái nụ tròn tròn, nhìn rạng rỡ và hồn nhiên. Thế nhưng, hoa lộc vừng chỉ nở lúc mặt trời vừa lặn, tỏa hương và khoe sắc trong đêm. Sáng ra, tất cả những bông lộc vừng nở hồi đêm đều rủ nhau rời cành, trơ lại những dải cuống xanh buồn bã còn đính ít nụ chưa kịp xòe hoa. Người yêu hoa lộc vừng chủ yếu ngắm hoa lúc hoa trút đầy gốc cây hay mặt nước, tạo thành một thảm đỏ lộng lẫy. Đẹp mà buồn! Những xác hoa lộc vừng vẫn còn tươi roi rói quanh gốc cây là thông điệp về sự mong manh của cái đẹp trong đời. Buồn mà kiêu hãnh! Bởi vì cái đẹp, ngay cả khi đã đoạn tuyệt với sự sống rồi, cũng vẫn khiến thế gian phải sững sờ. Đẹp đến đau lòng!

Anh-minh-hoa-1
Ảnh minh hoạ.

Mỗi lần nhìn thảm hoa lộc vừng lộng lẫy dưới gốc cây, tôi lại chạnh lòng nhớ cô bạn cùng phòng ký túc xá thời còn học đại học ngày xưa. Có lần tôi với cô bạn đạp xe lên bờ Hồ Gươm để ngắm mặt nước hồ thu xanh biếc có cả bè hoa lộc vừng rụng đỏ. Cho đến tận giờ tôi vẫn không bắt gặp ở đâu có những bông lộc vừng đẹp như cây lộc vừng chín nhánh cạnh Hồ Gươm. Màu hoa đỏ lộng lẫy. Những chùm hoa trổ dày, buông xuống tua tủa từ đám lá xanh um. Cô bạn mơ mộng ngồi trên ghế đá, ngắm xác hoa lộc vừng và bảo trông lộc vừng rụng thế kia giống hệt như xác pháo trên sân nhà cô dâu, lúc đám rước dâu nhà trai vừa đến. Lúc nói câu ấy, cô bạn tôi đang có một tình yêu đẹp tuyệt với một anh chàng cùng xóm ở quê. Anh ta học hết lớp 12, đi bộ đội nghĩa vụ và đang đóng quân ở Sơn Tây. Hai người yêu nhau từ khi học lớp 9, nghĩa là từ cái thuở còn “thò lò mũi xanh”. Từ trường Đại học Sư phạm của chúng tôi đến Sơn Tây chỉ 30km. Vậy mà ngày nào cô bạn cũng nhận được một lá thư gửi về từ “đất lính” với những dòng nhớ thương, thề non hẹn bể vô cùng thắm thiết. Ngồi ngắm hoa lộc vừng, nói chuyện về xác pháo, cô bạn bảo học xong đại học sẽ cưới luôn. Mà ngày đón dâu nhất thiết nhà trai phải mang đến một bánh pháo dài 5 mét, treo từ trên ngọn cau ở trước sân rủ xuống. Lại phải là pháo điều, nghĩa là trong ruột lẫn ngoài vỏ đều phải làm bằng giấy đỏ, chứ không phải pháo trắng, chỉ nhuộm đỏ một lần vỏ bên ngoài. Pháo điều khi nổ, xác bay ngập sân, rực lên một màu đỏ lộng lẫy. Cô dâu mặc váy cưới, bước trên sân ngập xác pháo đỏ sẽ đẹp vô cùng. Cô bạn bảo sẽ không đòi hỏi ở nhà trai bất cứ thứ gì, ngoại trừ bánh pháo điều dài 5 mét ấy…

Chúng tôi chưa học xong đại học thì có lệnh cấm pháo của Chính phủ để giảm thiểu những tai nạn thương tâm do pháo gây ra. Mà cấm tuyệt đối, từ sản xuất, buôn bán, tàng trữ, vận chuyển đến sử dụng! Lũ sinh viên tiếc hùi hụi là Tết đang đến gần, mà từ nay giao thừa vắng tiếng pháo thì buồn lắm. Riêng cô bạn đang nuôi giấc mơ về một đám cưới với bánh pháo điều dài 5 mét thì khóc lóc vật vã đến mấy đêm liền. Bao nhiêu đứa bạn cùng phòng buồn cười về điều ấy. Có đứa còn trêu: “Cấm pháo rồi thì có lẽ không lấy chồng, không cưới nữa thôi”. Nhìn mắt cô bạn sưng húp vì nỗi buồn không được đốt pháo trong ngày lễ vu quy nay mai, tôi nhớ đến cây lộc vừng chín nhánh ở cạnh Hồ Gươm. Có cách nào cho cô ấy có được một sân xác pháo đỏ rực, khi tha thướt váy cô dâu trắng muốt, ôm hoa bước cạnh người mình yêu trong ngày trọng đại nhất của cuộc đời một người con gái?

Ra trường, chúng tôi mỗi đứa một nơi, nói nôm na là “ai về quê người ấy”. Tin tức về nhau nhận được chủ yếu qua những cánh thư. Ngày ấy các phương tiện liên lạc chưa nhiều và tiện dụng như bây giờ. Không có pháo điều 5 mét, cô bạn tôi vẫn cứ lấy chồng, cưới ngay khi vừa ra trường được ít hôm. Chú rể vẫn là anh chàng người yêu cùng xóm ngày xưa. Mừng cho bạn đã toại nguyện, lấy được người mình yêu từ thuở học trò. (Tôi nhớ có lần cô ấy bảo, nếu vì một lý do gì đó mà không cưới được anh người yêu đó, cô sẽ nhảy xuống sông chứ không sống làm gì – nghe mà lạnh cả sống lưng).

Năm tháng qua đi… Tin tức về nhau thưa dần. Đến khi hô hào họp lớp sau 10 năm ra trường, chúng tôi mới có dịp gặp lại nhau. Cô bạn “pháo điều dài 5 mét” vắng mặt. Tin tức về cô được mọi người chuyển lại: đã ly hôn rồi. Đang một mình nuôi con! Tôi ớ người. Sao lại có chuyện ly hôn được chứ? Cô ấy đã từng có một tình yêu rất đẹp. Cô ấy đã từng thề chỉ có chết mới xa rời người yêu… Mọi người cười buồn, bảo diễn biến câu chuyện chỉ đơn giản thế này thôi: một cô giáo trường làng, lương ba cọc ba đồng, với một anh bộ đội phục viên, của hồi môn duy nhất là hai sào ruộng khoán. Hai đứa con ra đời liên tiếp. Chàng hoàng tử trong mơ ngày xưa tối mắt tối mũi với ruộng đồng và đi làm thuê ở mấy lò gạch quanh xã, hễ rượu say là đánh vợ không chùn tay, dẫu cho vợ là giáo viên đi chăng nữa… Trước đó, không ai trong lớp, trong phòng đi dự đám cưới cô bạn được, để biết đám cưới ấy có gì thay thế sân xác pháo đỏ rực hay không. Cái kết cục của một tình yêu đẹp lại buồn đến không khóc nổi. Tình yêu chẳng lẽ cũng như những đóa lộc vừng kia, đẹp mà mong manh lắm? Chỉ một đêm thôi, sáng sau xác hoa đã đỏ nhoi nhói dưới đế giày rồi…

Làm thế nào để giữ được những bông lộc vừng đẹp đẽ kia ở mãi trên cây?

Làm thế nào để giữ được tình yêu ở mãi bên cạnh mình?

Làm thế nào đây?

9-2015

Việt Nga
(Hội VHNT Hải Dương)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 383

Ý Kiến bạn đọc