Góc nhỏ Sài Gòn

“Hiệp sĩ” xe ôm

Đến vòng xoay An Sương, dừng xe lại hỏi một chị bán nước ven đường về tổ xe ôm tự quản phường Trung Mỹ Tây (Q.12, TP.HCM), tôi được chị nhiệt tình chỉ dẫn: “Đó, ngay chỗ trạm xe buýt dưới chân cầu vượt An Sương bên kia đường kìa, chỗ mấy ông mặc áo xanh ấy. Mấy ổng giỏi lắm nha, vừa chạy xe ôm mà lại vừa bắt bọn ma túy đấy!”.

ÁO XANH LÀM SẠCH PHỐ PHƯỜNG

Tôi tìm lại đến nơi, cũng là lúc một chiếc xe buýt dừng trạm, kẻ xuống người lên nhộn nhịp, những chiếc áo xanh cũng nhanh nhẹn chào hỏi khách có đi xe ôm không. Người thì vui vẻ vì có khách, người thì lặng lẽ bước về quán nước ngồi. Đợi chiếc xe đi qua, tôi lân la nói chuyện với một anh ngồi cạnh thì được biết anh chính là Nguyễn Văn Tiến (Đội trưởng đội xe ôm). 

Anh Tiến cho biết, khu vực quanh vòng xoay An Sương trước đây là một trong những điểm nóng về các tệ nạn xã hội, từ ma túy đến trộm cắp, cướp giật. Hàng ngày trong khi ngồi đợi khách, anh và các đồng nghiệp chứng kiến biết bao cảnh hút chích công khai. Người dân khi di chuyển qua đoạn đường này đều bất an, lo lắng. Trước thực trạng đó, anh cùng các đồng nghiệp của mình đã quyết tâm “dẹp loạn” để nơi đây không còn là nỗi ám ảnh của người đi đường. Kể từ đó, tổ xe ôm tự quản, hay còn được người dân yêu mến gọi bằng cái tên “Hiệp sĩ đường phố” của các anh ra đời.

Chính thức thành lập từ năm 2008, với 10 thành viên, đến nay các anh đã phối hợp với lực lượng Công an phường Trung Mỹ Tây, Q.12 cùng đấu tranh phòng chống hơn 1.000 vụ buôn bán ma túy, mại dâm, cướp giật… Từ một điểm nóng về ma túy, giờ đây vòng xoay An Sương không còn là nỗi ám ảnh và lo ngại của mọi người.

Chị Hương, nhà ở gần cầu vượt An Sương vui vẻ cho biết: “Ngày trước chúng tôi đi ra đường luôn phải nhìn trước ngó sau vì sợ bọn xì-ke xin tiền, trấn lột, nhưng giờ thì thoải mái hơn nhiều rồi. Cứ thấy bóng dáng của các anh xe ôm là không còn đứa nào dám lảng vảng ở đây nữa”.

NGUY HIỂM LUÔN RÌNH RẬP

Thường xuyên đối mặt với bọn tội phạm, đầu gấu, việc bị thương trong quá trình khống chế, áp giải đối với các anh là chuyện bình thường. Vừa kể cho tôi nghe về những “chiến tích” của đội, anh Tiến vừa đưa đôi bàn tay đầy những vết thẹo của mình. Anh bảo: “Chú nhìn hai bàn tay tôi đấy, có nhiều ngón đâu co duỗi được, vì trước đây đã từng một lần bị bọn chúng chém đứt cả gân tay. Bọn chúng đứa thì dùng dao Thái Lan, đứa thì dùng kim tiêm để chống trả lại mình, còn mình thì chỉ tay không đối phó nên nhiều khi cũng bị thương rất nặng. Vừa rồi tôi còn bị chúng đâm vào đùi và bụng mất nhiều máu phải nhập viện nằm cả tháng trời”.

“Sau vụ ấy, gia đình cũng ngăn cản tôi dữ lắm vì đôi bàn tay không còn được linh hoạt như trước nữa, nhưng nó như là cái nghề của mình rồi, mỗi lần nhìn thấy mấy tên đứng hút chích, trấn lột người đi đường là tôi lại không chịu được”.

Nói thêm về những khó khăn, nguy hiểm của các thành viên trong nhóm, anh Nguyễn Văn Hải (43 tuổi) cho biết: “Thỉnh thoảng có những đối tượng dùng kim tiêm có virus HIV để đe dọa và chống trả. Sau mỗi lần bị đâm như vậy, chúng tôi phải theo dõi và uống thuốc, nhiều khi cũng hoang mang. Rồi cũng không ít lần bọn chúng quay lại “thanh toán” khiến nhiều anh em nản chí”.

Anh Nguyễn Phi Long (40 tuổi) đã từng gắn bó với đội từ những ngày đầu cho biết: Làm công việc này không chỉ cần sức khỏe, nhanh nhẹn mà còn phải vững tâm nữa. Vững tâm để không lùi bước trước sự đe dọa, chống trả của tội phạm. Đồng thời cũng phải vững tâm để không bị chúng lôi kéo, mua chuộc. Anh Long kể: “Có lần tôi và anh Vũ (thành viên trong tổ xe ôm) bắt được một đối tượng người Campuchia giao hàng heroin và ma túy đá ngay tại vòng xoay An Sương cho đối tượng ở Việt Nam. Chúng bỏ chạy không được nên xin chúng tôi thả ra và sẽ cho toàn bộ tiền mặt, vòng vàng tính ra cũng cả trăm triệu đồng chứ không ít. Nhưng chúng tôi kiên quyết không bằng lòng và đã mang chúng tới giao cho công an Q.12 giải quyết”.

CUỘC SỐNG KHÓ KHĂN

Tôi hỏi thêm về cuộc sống thường nhật của các anh em trong nhóm “Hiệp sĩ”, anh Tiến trầm ngâm nói: “Cũng khó khăn lắm chú. Tôi thì nuôi mẹ già, hai đứa con một đứa lớp 9, một đứa lớp 6. Vợ làm nghề may thu nhập chẳng đáng là bao. Các anh em khác cũng chẳng khá giả hơn gì”.

Nghề chạy xe ôm vốn dĩ thu nhập đã thấp, các anh lại còn bỏ thời gian để điều nghiên, theo dõi bọn mua bán ma túy, trộm cắp nên có khi cả tuần chẳng kiếm được đồng nào. “Ngoài những giấy khen của Thành phố, Quận, Phường, trong gia đình tôi chẳng có thứ gì đáng giá cả”, anh Công nói trong chua chát.

Cuộc sống với gánh nặng cơm áo gạo tiền hằng ngày vẫn đè nặng lên đôi vai các anh. Thế nhưng, khi tôi buông lời hỏi có khi nào các anh muốn bỏ “nghề hiệp sĩ” này không thì tất cả đều nói “Không” một cách cương quyết. 

Trung tá Trần Văn Hải, Trưởng Công an phường Trung Mỹ Tây, Q.12, cho biết, nhờ có sự hỗ trợ của các thành viên trong tổ xe ôm mà công an phường đã bắt và xử lí được rất nhiều các đối tượng mua bán, sử dụng, tàng trữ chất ma túy và ngăn chặn nhiều tệ nạn khác. “Thế nhưng hiện tại các anh vẫn chưa có mức hỗ trợ nhất định, ngoài phần đóng góp của phường khi các thành viên trong tổ gặp nạn. Đó là điều mà chúng tôi luôn trăn trở”, ông Hải chia sẻ.

Trần Văn Hiếu
(Q. Tân Bình, TP.HCM)

Ý Kiến bạn đọc