Ngoài nước

Hãy nhìn lại cách bạn đã khiến họ phải sợ bạn!

Phát Biểu Của John Pilger, Nhà Báo Tiến Bộ Người Úc Kể Lại, Ngày 28/11/2019 Ngay Ngoài Nhà Tù Belmarsh, Sau Khi Đến Thăm Julian Assange, Người Sáng Lập Và Điều Hành Wikileaks. 

 

Tôi đã dành hai giờ với Julian ngày hôm nay trong Nhà tù Belmarsh. Và tôi muốn cho các bạn một cái nhìn thoáng qua về trải nghiệm đó như thế nào, và Julian phải chịu đựng điều gì. Tôi đến rất sớm vào buổi sáng tại nơi được gọi là trung tâm tiếp nhận. Tại đây tôi phải để lại hộ chiếu, ví, thẻ tín dụng, thẻ y tế, điện thoại, chìa khóa, bút và giấy, mọi thứ.

Tôi vẫn luôn phải dùng hai cặp kính. Tôi phải chọn để một cặp ở lại. Tôi quyết định để lại kính đọc sách của mình. Từ đây trở đi, tôi sẽ không thể đọc được, giống như Julian đã không thể đọc trong những tháng đầu tiên bị giam giữ. Kính đã được gửi cho anh ấy, nhưng không thể giải thích được tại sao nó phải mất vài tháng để đến nơi.

Có màn hình TV lớn ở trung tâm tiếp nhận. TV ở đây dường như luôn được bật, với âm lượng lớn. Các chương trình trò chơi, quảng cáo xe hơi, pizza và các dịch vụ tang lễ, thậm chí là các cuộc nói chuyện về cái chết, chúng có vẻ hoàn hảo cho một nhà tù: như một giáo cụ trực quan.

Tôi đứng vào một hàng dài những người buồn bã, lo lắng, chủ yếu là phụ nữ và trẻ em nghèo, và một bà già. Ở bàn đầu tiên, tôi đã phải lấy dấu vân tay, nếu đó vẫn là từ để nói về việc kiểm tra sinh trắc học. “Cả hai tay, ấn xuống!”, tôi được ra lệnh. Một tập tin về tôi xuất hiện trên màn hình.

Sau đó tôi mới có thể băng qua cổng chính, được đặt trong các bức tường của nhà tù. Lần này khi tôi đến Belmarsh để gặp Julian, trời mưa rất to. Tôi không được phép mang theo ô ra ngoài trung tâm tiếp nhận. Tôi đã chấp nhận bị ướt và chạy như trốn khỏi địa ngục. Bà già đi với tôi có cùng lựa chọn.

Tại chiếc bàn thứ hai, một quan chức đứng sau đấy hỏi: “Đó là gì?”.

“Đồng hồ của tôi”, tôi trả lời với vẻ biết lỗi. “Hãy mang nó trở lại”, cô ta nói.

Vì vậy, tôi phải chạy lại trong cơn mưa, và trở lại đúng lúc để được kiểm tra sinh trắc học một lần nữa. Tiếp theo là quét toàn thân và tìm kiếm toàn thân, lòng bàn chân, há miệng.

Ở mỗi điểm dừng, nhóm chúng tôi luôn phải giữ im lặng, ngoan ngoãn trong một không gian kín, vắt sau một đường màu vàng. Một người phụ nữ nhắm nghiền mắt, “Tôi thấy quá ngột ngạt”.

Sau đó chúng tôi được lệnh vào một khu vực kiểm soát khác, một lần nữa, những cánh cửa sắt đóng sầm lại trước mặt chúng tôi và phía sau chúng tôi. “Đứng sau vạch vàng!”. Một giọng nói với vẻ khinh bỉ vang lên.

So-576--Anh-minh-hoa---Hay-nhin-lai-cach-ban-da-khien-ho-phai-so-ban---Anh-1
Người dân biểu tình bên ngoài nhà tù đòi trả tự do cho Assange.

Một cánh cửa điện tử khác mở ra một phần, chúng tôi do dự một cách khôn ngoan. Nó rùng mình, im lặng rồi mới mở tiếp. Lại một khu vực kiểm tra khác nữa, một bàn làm việc, một điệp khúc, “Hãy đưa ngón tay của bạn để kiểm tra!”.

Sau đó, chúng tôi được vào trong một căn phòng dài với những ô vuông kẻ trên sàn nơi chúng tôi được yêu cầu đứng một lúc. Hai người đàn ông với những con chó nghiệp vụ đến và đánh hơi chúng tôi, từ phía trước ra phía sau. Những con chó đánh hơi mông của chúng tôi và thẻ trên tay tôi. Sau đó, nhiều cánh cửa khác mở ra, với một mệnh lệnh mới yêu cầu giữ chặt cổ tay của bạn!

Một nhãn laser là vé của chúng tôi để vào một căn phòng lớn, nơi các tù nhân ngồi đợi trong im lặng, đối diện những chiếc ghế trống. Ở phía xa của căn phòng là Julian, đeo băng màu vàng trên quần áo tù.

Là một tù nhân bị tạm giam, Julian có quyền mặc quần áo của riêng mình, nhưng khi những kẻ côn đồ kéo anh ra khỏi Đại sứ quán Ecuador vào tháng 4 năm ngoái, họ đã ngăn anh ta mang theo dù chỉ một túi đồ nhỏ. Quần áo của anh sẽ được mang theo sau, họ nói, nhưng giống như kính đọc sách của anh, chúng bị mất một cách bí ẩn.

Suốt 22 giờ một ngày, Julian bị giam trong một nơi gọi là phòng chăm sóc sức khỏe. Đây không thực sự là một bệnh viện nhà tù, mà thực chất là nơi anh bị biệt giam, cô lập, mắc bệnh và bị giám sát bởi các thiết bị gián điệp. Họ còn theo dõi anh bằng cách cứ sau 30 phút, ghé mắt nhìn qua cánh cửa, đều đặn như một chiếc đồng hồ đếm ngược của sự chết chóc.

Trong các khu vực gần đó là nơi biệt giam những kẻ giết người bị kết án, và xa hơn nữa là một người đàn ông bị bệnh tâm thần la hét suốt đêm. “Đây là một chuyến bay của tôi qua Tổ chim cúc cu”, anh nói, “trò chơi trị liệu trực tiếp là một trò chơi tâm lý. Một trong những dịch vụ xã hội được đảm bảo ở đây hàng tuần là vào nhà nguyện. Linh mục, một người đàn ông tốt bụng, đã trở thành một người bạn của tôi. Nhưng hôm nọ, một tù nhân đã bị tấn công trong nhà nguyện: một cú đập vào đầu từ phía sau trong khi những bài thánh ca vẫn đang được hát”.

Khi chúng tôi chào nhau, tôi có thể cảm nhận được xương sườn của Julian. Cánh tay anh không còn cơ bắp. Anh ấy đã mất khoảng 10 đến 15 kg kể từ tháng 4. Khi tôi lần đầu tiên nhìn thấy anh ấy ở đây vào tháng 5 sau đó, điều gây sốc nhất là anh ấy trông như một ông già ốm yếu.

“Tôi nghĩ rằng tôi bị mất trí rồi”, anh ấy nói.

Tôi nói với anh ấy: “Điều đó không thể xảy ra với bạn. Hãy nhìn cách bạn đã từng khiến họ phải sợ hãi, bạn đã mạnh mẽ như thế nào. Trí tuệ, sự kiên cường và khiếu hài hước sâu cay của Julian Assange”.

Julian, trước nay đều không quan tâm hay sợ hãi những người thấp kém, những người phỉ báng anh ta. Còn tôi tin rằng, lúc này cần phải bảo vệ anh ta. Anh đang bị chấn thương tâm lý nặng, nhưng lý trí không thể rời bỏ anh ta.

Chúng tôi trò chuyện với bàn tay của anh ấy che trên miệng của mình để không bị nghe thấy. Có máy quay theo dõi ở trên chúng tôi. Trong đại sứ quán ở Ecuador, chúng tôi cũng thường trò chuyện bằng cách viết ghi chú cho nhau và che chắn chúng khỏi các camera phía trên. Bất cứ nơi nào cảm thấy sự có mặt chúng, anh ấy rõ ràng là sợ hãi.

Trên các bức tường là những khẩu hiệu vui vẻ, khuyến khích các tù nhân lạc quan và thường xuyên cười. Bài tập duy nhất Julian có thể có là trên một khoảng trống nhỏ, nằm giữa những bức tường cao với những khẩu hiệu vui vẻ đó, để anh thưởng thức được những ngọn cỏ dưới chân.

Julian vẫn bị từ chối một máy tính xách tay có cài đặt phần mềm văn bản để anh có thể chuẩn bị cho mình việc chống lại trường hợp bị dẫn độ. Anh ấy vẫn không thể gọi luật sư người Mỹ của mình, hoặc gia đình của anh ấy ở Úc.

Sự giám sát của Belmarsh dính vào bạn như mồ hôi. Nếu bạn dựa quá gần tù nhân, một lính canh sẽ yêu cầu bạn phải ngồi lại. Nếu bạn lấy nắp ra khỏi tách cà phê của bạn, một bảo vệ sẽ ra lệnh cho bạn phải thay thế nó. Bạn được phép mang theo 10 bảng để chi tiêu tại một hàng cà phê nhỏ trong nhà tù do các tình nguyện viên điều hành. “Tôi muốn một thứ gì đó tốt cho sức khỏe”, Julian nói, anh ấy đã ăn một chiếc bánh sandwich.

Bên kia căn phòng, một tù nhân và một phụ nữ đến thăm anh ta đang quấn lấy nhau. Một người bảo vệ đã can thiệp và tù nhân bảo anh ta nên bỏ đi. Điều đó gần như là tín hiệu cho cả một đội quân bảo vệ, chủ yếu là những người đàn ông và phụ nữ to lớn, thừa cân vồ lấy anh ta và đè chặt anh ta xuống sàn, sau đó áp tải anh ta ra, với vẻ mặt mang cảm giác thỏa mãn một cách mãnh liệt.

Cùng lúc đó, các lính canh hét lên với chúng tôi rằng đã đến lúc phải đi. Cùng với những phụ nữ, trẻ em và bà già, tôi bắt đầu cuộc hành trình dài qua mê cung của các khu vực kín và các đường màu vàng và điểm dừng sinh trắc học ra đến cổng chính. Khi rời khỏi phòng tiếp nhận, tôi nhìn lại, như mọi khi. Julian vẫn ngồi một mình, nắm tay anh siết chặt và giơ cao.

Vào ngày 12-12 này, sẽ có một cuộc bầu cử cho một chính phủ mới ở Anh. Không có đề cập nào trong chiến dịch tranh cử nói về Julian, nhà báo và nhà xuất bản đang ngồi trong nhà tù Belmarsh, tù nhân chính trị của Anh. Tôi không sử dụng biểu hiện đó một cách nhẹ nhàng. Tôi không sử dụng nó như một hình tượng nghệ thuật, mà đó là sự thật.

Hiệp ước dẫn độ giữa Anh và Hoa Kỳ bao gồm một nội dung quan trọng, và tôi xin diễn giải lại về nội dung đó ở đây: “Không ai bị dẫn độ nếu hành vi phạm tội mà người đó được cho là đã phạm phải theo bất kỳ cách nào đó là hành vi chính trị”. 17 cáo buộc được Hoa Kỳ đưa ra chống lại Julian Assange dựa trên Đạo luật gián điệp năm 1917, đó là một đạo luật chính trị được ban hành để áp dụng cho những người phản đối có lương tâm trong Thế chiến lần thứ I. Đó không phải là tranh chấp, mà là một Đạo luật chính trị rõ ràng, vậy nhưng ở đây nó được sử dụng để chống lại một nhà báo và nhà xuất bản, không chỉ để bịt miệng anh ta mà còn đe dọa truyền thông và tất cả những người dám nói sự thật cho toàn thế giới.

Bản cáo trạng chống lại Julian đề cập đến những kẻ đồng mưu. Chà, nếu vậy thì báo Người Bảo Vệ rõ ràng là một kẻ đồng mưu. Các báo Daily Telegraph là đồng mưu, tờ New York Times là đồng mưu, tờ El Pais ở Tây Ban Nha là đồng mưu, báo Der Spiegel ở Đức là đồng mưu, tờ The Sydney Morning Herald ở Úc là một kẻ đồng mưu. Tất cả trong số họ, và nhiều người khác đã công bố các bằng chứng rò rỉ từ WikiLeaks về các tội ác chiến tranh của Hoa Kỳ. Bây giờ Hoa Kỳ có thể chỉ mới tìm đến một trong số họ, là Julian Assange, nhưng đó là lời cảnh báo không thể rõ ràng hơn. Họ có thể sẽ tìm đến các phần còn lại nếu các nhà báo tự do, những người tự do, và tôi, dám tiếp tục nói. Các chính phủ tự do đã cho phép sự phẫn nộ này của Hoa Kỳ tiếp tục chống lại công lý và dân chủ.

Nếu đảng Lao động của Anh giành được chiến thắng trong cuộc bầu cử, hoặc thành lập được một liên minh trong một quốc hội treo (không có đảng nào đạt đa số), chính phủ mới có thể sẽ hành động quyết đoán. Khi phiên tòa về việc dẫn độ kết thúc, Diane Abbott, nếu cô là thư ký đảng Lao động, sẽ có quyền cấp tị nạn cho Julian Assange, và điều này cô nên làm, hoặc bất cứ ai là thư ký của đảng Lao động cũng vậy, và Jeremy Corbyn phải làm điều đó với danh nghĩa của công lý, của tự do ngôn luận, của tự do báo chí và của Tự Do!

Ngô Mạnh Hùng (biên dịch)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 576

Ý Kiến bạn đọc