Nghiên cứu - Phê bình - Trao đổi

Góc thiếu nhi (số 615)

Võ Thu Hương Hiện Sinh Sống Và Viết Tại Tp. Hồ Chí Minh. Chị Tốt Nghiệp Khoa Ngữ Văn – Báo Chí Trường Đại Học Khxh & Nv Tp.hcm, Sinh Hoạt Chuyên Môn Trong Hội Nhà Văn Tp.hcm Và Là Hội Viên Trẻ Của Hội Nhà Văn Việt Nam.

 

Chuyện thằng Tùng căng

Bạn có lúc nào tự hỏi vì sao mình lại có một cái tên kèm theo bên cạnh tên đi học không? Đó là một cách nối dài yêu thương của ba mẹ bạn đấy.

Ồ, bạn đang rất ngạc nhiên, phải không? Nhưng tớ chắc chắn tới 99,99% là đúng thế. Có những cái tên cực kì dễ hiểu, như là tên tớ: Hà Trang, vì bố tớ quê Hà Nội, mẹ quê Nha Trang. Để kỉ niệm nơi mình lớn lên bố mẹ tớ đặt tên tớ là Hà Trang, đủ thấy bố mẹ yêu tớ thế nào rồi nhé. Nhưng chưa đủ, mẹ tớ nói chim én là loài chim bé nhỏ nhưng đem lại nắng ấm, hạnh phúc cho mọi người vì nó là loài chim báo mùa xuân. Vì thế tên thân mật của tớ là Én.

Khi cái Trang Én nói với mọi người về cái tên của nó, mắt cả đám bạn hình chữ A, miệng hình chữ 0, hết thảy đều mở to hết mức và gật đầu lia lịa. Điều lạ lùng này chúng chưa từng nghe thấy. Và cả đám hẹn nhau sẽ gặp lại vào chiều mai, chúng sẽ nói cho nhau nghe bí mật đằng sau cái tên của mình.

Thằng Tùng Căng vì lí do gì đó mà nó quên mất việc hệ trọng này. Tên Tùng thì nó hiểu là cây Tùng, có lần mẹ nói với nó. Nó đã bốc lên nói với bạn bè mình rằng vì bố mẹ mong muốn nó mạnh mẽ như một cây Tùng.

- Vậy còn Căng? Là quả bóng bị thổi căng và nổ cái “bùmmm” à?

Thằng Tùng đã cố làm ngơ nhưng thằng Lý Hớn nhất định không tha. Nó truy hỏi điều mà thằng Tùng không biết. Cả đám cười ha hả. Thằng Tùng mặt đỏ bừng bừng, quê đến mức sau buổi học về, nhất định đòi bố mẹ bỏ ngay cái tên Căng quái quỷ vô nghĩa ấy.

- Tên Căng không hề vô nghĩa đâu, con trai.

Giọng bố rất ấm vẫn không thể khiến thằng Tùng nguôi giận vì chiều nay bị “quê” trước đám bạn. Bố vào phòng, lấy cuốn album cũ thật cũ, lần mở cho nó xem.

- Con biết con Căng-gu-ru chứ?

- Dạ, con biết – Thằng Tùng đáp, có một chút băn khoăn không hề nhẹ.

- Đây là hình bố chụp khi con mới ra đời. Lúc ấy mẹ còn trong phòng cấp cứu vì vết thương không thể cầm máu. Còn con, bé hơn tất cả các em bé sinh trong ngày ấy. Con chỉ 1,8 kí, trong khi các em bé bình thường sẽ trên dưới 3 kí.

- Điều ấy liên quan gì tới con Căng-gu-ru?

- Rất liên quan. Để có thể giúp con sống khỏe mạnh trong môi trường bình thường, bác sĩ đã yêu cầu bố mẹ, ông bà ẵm con trước ngực bằng một cái túi thật êm cho tới khi tất cả các cơ quan của con đủ sức khỏe để có thể độc lập. Toàn bộ da con cọ vào da bố cực mềm mịn, ấm áp khiến bố rất hạnh phúc.

So-615--Don-tet---Nguyen-NGoc-Thien-An---Anh-1
Đón Tết  – Nguyễn Ngọc thiên an (14 tuổi – năm 2001).

Lim dim mắt như hồi tưởng bằng vẻ mặt sung sướng, bố chỉ vào bức hình thằng Tùng bé xíu xiu như con mèo, nằm lọt thỏm trong cái khăn lông thật mềm được bà ngoại mang trước ngực. Bà ngoại cúi xuống nhìn nó thiu thiu ngủ, môi nở một nụ cười tươi, âu yếm. Thằng Tùng bất chợt nhớ ra hồi bé, nó quen hơi bà tới mức đi đâu xa bà một ngày là khóc ầm lên vì nhớ bà. Nhưng rồi lớn lên, bận bịu học hành, bạn bè… có khi bẵng đi cả tuần nó không qua thăm bà. Bà gọi điện nói chuyện có khi nó chỉ trả lời qua quýt. Tối đó, thằng Tùng đã gấp đồ đoàn sách vở xin phép bố mẹ qua ngủ với bà ngoại khiến cả nhà rất ngạc nhiên.

*
Chiều hôm sau, thằng Lý Hớn nói với cả đám rằng, nó dám cá chắc cú rằng thằng Tùng Căng đã rất chán cái tên Căng. Thằng Tùng cười rất tươi kể về ý nghĩa cái tên Căng của mình. Đó là điều bất ngờ mà cả đám bạn nó không thể nào nghĩ ra.

- Cậu là chú Căng-gu-ru hạnh phúc nhất thế giới. Vì những chú Căng-gu-ru thông thường chỉ lớn lên trong một cái túi còn cậu có nhiều cái túi. Túi của bố, của bà, của mẹ, của ông – Cái Trang Én mau nước mắt, quệt vội nước mắt nói.

Tùng Căng gật đầu. Lý Hớn mim mím môi cũng gật đầu công nhận: “Tên Căng hóa ra là ý nghĩa nhất”…

Tên của bạn có thể cũng là cái tên ý nghĩa nhất đấy. Nếu bạn hiểu được ý nghĩa tên mình, tớ tin bạn chẳng bao giờ muốn bỏ nó đâu.

 

Con muốn làm một cái cây

Đây là mùa thu đầu tiên cây ổi trước nhà thằng Bum bất ngờ ra hoa, bói quả. Đó quả là một sự kiện không hề nhỏ trong khu phố nhỏ này. Mấy năm trước cây ổi hầu như không ra trái, mẹ nó đã định xúi bố chặt đi vì nghĩ đó là cây ổi điếc.

Ở phố, người ta chỉ trồng được những cái cây be bé, xinh xinh. Khoảnh đất trước nhà tổ dân phố đề nghị trồng hoa, ví dụ như là hoa bằng lăng, vừa cho bóng mát, vừa có hoa rất đẹp… Ông nội nó kể, lúc bà tổ trưởng dân phố nói vậy, ai nấy cũng chỉ nhớ tới cây bằng lăng. Và thế là một con phố dọc dài những cây hoa bằng lăng rất duyên. Lúc đó mẹ nó mang bầu, ông đã nghĩ tới một cây ổi. Một cây ổi có vẻ lạc lõng nhưng cũng không hề làm mất duyên con đường vì phía trước ông vẫn trồng bằng lăng, phía trong sân nhà mới là chỗ đứng của cây ổi. Là bởi vì hồi nhỏ ba nó vô cùng thích ổi, có thể ở suốt ngày chuyền từ cành này qua cành nọ và ngồi hàng ngày trên chạc ba cây. Hết mùa hè thì người ba nó giống một con sóc đen true true hơn là đám bạn. Ông muốn trồng ổi vì muốn sẽ có một cây cho đứa nhỏ trong bụng mẹ sau khi chào đời sẽ lớn mạnh cứng cáp và có nơi leo trèo như ba nó.

Thằng Bum đã kể cho tụi bạn nghe câu chuyện ấy cả trăm lần. Nó tự hào khoe thêm, ngày mới 2, 3 tuổi nó đã biết cùng ông bắt sâu cho cây, vì thế cây mới có thể trưởng thành như này.

- Dĩ nhiên là vì có tao mới có cây ổi đầy trái này cho tụi mày ăn – Mũi nó hếch lên, mặt kênh kênh nhưng không đứa nào thấy ghét vì hương ổi chín tỏa lan trong sân nhà nó ngọt lịm. Nó lại là thằng bé cực thảo ăn với bạn bè.

Cây ổi của nhà thằng Bum có vẻ đẹp kì lạ nhất trái đất vì ông đã cố ý bấm cho cây tỏa ra nhiều cành cao thấp vững chãi. Thằng Bum và bè bạn là trẻ con lớn lên ở phố nhưng vẫn có khả năng chuyền từ cành này qua cành khác nhẹ như sóc. Hái và chia nhau những trái chín thơm lừng. Ông nội bắc một chiếc ghế đẩu ra sân, rất gần cây ổi, nhìn theo trông chừng, cười rất hiền lành.

- Con muốn làm một cái cây. Con muốn làm cây ổi trong sân nhà cũ của con. Con muốn luôn bên đám bạn leo trèo mùa ổi chín và thấy ông con ngồi cười hiền lành bên gốc ổi…

Một ngày kia, thằng Bum viết như thế trong bài văn cô giáo ra đề: Con hãy nói về ước mơ.

Nó đã nhớ về cây ổi bao năm mà chẳng có dịp nào để nói ra. Đó là khi ba mẹ nó chuyển từ Sài Gòn xuống Vũng Tàu, để phù hợp với công việc kinh doanh du lịch của ba. Nhà cũ nơi con phố nhỏ đã bán sau ngày mãn tang ông nội. Tất cả đồ đoàn dọn dẹp ra đi, chỉ có cây ổi ngồi lại trong sân trầm tư, lặng lẽ. Mẹ nói không thể nào đưa một cái cây đi theo khi nó đã ngần ấy năm cắm sâu rễ vào lòng đất. Và vì thế, lâu thật lâu rồi nó không có dịp gặp lại cái cây ấy. Có lần lên Sài Gòn, nó xin bố ghé qua thăm lại cây ổi, gặp lại đám bạn hàng ngày vẫn cùng nhau leo trèo. Ba quá bận bịu nên không kịp để đi.

Khi cô giáo điện thoại nói với mẹ về một cái cây, mẹ và ba đã ngay lập tức bàn nhau trồng một cây ổi trong sân nhà. Ba bắt đầu suy nghĩ về việc bấm cành khi cây ổi bén rễ sao cho khi nó lớn lên sẽ có những cành cao cành thấp thật dễ cho lũ trẻ leo trèo. Mẹ nói với Bum về kế hoạch sẽ mời những người bạn thân đến chơi và cùng nhau trèo hái, chia nhau những trái ổi thơm lừng và ngọt lịm. Phố cũ và phố mới thực ra sẽ chẳng cách xa khi mà vẫn nhớ về nhau.

Thằng Bum cười toe toét mà mắt nó rưng rưng nước. Nó bỗng như nghe tiếng cười khanh khách, tiếng chòng ghẹo nhau của lũ bạn và nụ cười hiền hậu của ông trôi theo hương ổi chín ngọt lành…

Võ Thu Hương
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 615

Ý Kiến bạn đọc