Tản văn

Giếng giồng mùa nắng hạn

 

Tháng 2 có dịp về quê trong cái nắng chang chang của quê biển Bến Tre. Thật bất ngờ gặp lại những chiếc xe đẩy nước từ những giồng cát nóng. Quê tôi có nhiều giồng cát trải dài mang những cái tên dân dã: Giồng Luông, Giồng Chùa, Giồng Miễu, Giồng Ớt, Giồng Chanh, Giồng Trâm… trên đó người dân trồng rau màu thật tươi tốt dù đất nóng âm âm. Lạ lắm. Giữa những giồng cát xốp thiên nhiên còn ban tặng mạch nước ngầm: những cái giếng đào xuống vài mét là có nguồn nước ngọt, ngọt đến lạ thường, màu nước trong veo.

So-586--Anh-minh-hoa---Gieng-giong-mua-nang-han---Anh-1

Mấy mươi năm trước, lũ chăn trâu chúng tôi sau khi đánh trõng, đá banh thỏa thích thường rủ nhau ùa xuống những cái giếng giồng uống nước bằng cách bụm hai bàn tay làm gáo rồi vốc nước vào đó uống ừng ực, cảm giác thật mát lạnh. Mùa nắng hạn, chúng tôi thường theo người lớn đi “đổi nước”. “Đổi nước” là công việc khá vất vả nhưng kiếm được nhiều tiền. Cha tôi mua một chiếc xe đẩy tay hai bánh trên đó có một cái thùng phuy được thiết kế một cái nắp nằm ngang để đổ nước từ dưới giếng vào trong. Đầu thùng phuy có một chiếc vòi bằng cao su để xả nước vào thùng để chuyển vào nhà cho người mua nước. Tôi thường tiếp cha mình dùng gàu múc nước vào phuy rồi đi phía sau xe đẩy tiếp ông trên suốt quãng đường trong cái nắng thiêu người. Cực mà vui. Vất vả nhất là lúc khởi động xe ra khỏi khu vực giếng giồng vì cát lún và chưa có “trớn”. Những ngày nắng hạn tôi còn ra giếng nhìn cha mẹ tưới rau đậu bằng những cặp thùng tưới giữa trưa hè. Chúng tôi bẻ lá dừa, lá chuối cất “chòi” bên thành giếng để chơi nấu ăn, làm bánh chờ người lớn xong việc.

Ngày nay, những cái giếng giồng hầu như mất dạng bởi người ta đã có loại giếng khoan sâu hàng chục, hàng trăm mét, hệ thống phông-tên nước máy có mặt khắp nơi từ thành thị đến nông thôn. Những chiếc máy bơm hiện đại công suất lớn thay thế sức người. Vậy mà mùa nắng hạn 2020 nầy, tôi lại bắt gặp những chiếc xe đẩy, những cái giếng giồng năm xưa đang cung cấp nước phục vụ con người, tưới mát những giồng cát hoa màu dưới trời nắng nóng. Tôi đã bắt gặp lại những nụ cười chân chất dân dã làm sao!

Song Anh
(Liên hiệp các Hội VHNT TP. Cần Thơ)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 586

Ý Kiến bạn đọc