Tản văn

Giàn bầu

 

Phải là giống bầu sao, phải là cái giàn dựng bằng những thân tre già (tầm vông càng tốt), gác lên trên mấy nhánh nè. Ở dưới giàn cắm thêm mấy nhánh nè nữa để mấy dây bầu con nhỏ xíu như bàn tay đứa trẻ sơ sinh từng ngày vươn mình, trổ lá quăng râu bám vào những nhành nè leo lên cho đến khi phủ xanh cả giàn trên cao làm tôi quay quắt nhớ vườn cũ quê nhà.

Rồi bầu ra hoa, đơm trái líu ra líu ríu như bầy trẻ con. Trái bầu khi đủ lớn, thõng từ giàn xuống mặt đất cứ như một dấu chấm than nối mùa xuân mùa hạ, nối thoáng đãng khí trời với màu mỡ đất đai. Còn cái giàn bầu bằng những thân tre đã khô được phủ kín màu xanh của cây lá là dấu nối tình yêu con người với bờ bụi thiên nhiên…

Cứ độ giêng hai, gặp mấy mệ bày bán mấy trái bầu non đầu mùa bên góc chợ nhỏ là tôi lại nhớ quê nhà. Để rồi mường tượng lại cái giàn bầu vườn nhà mà thương nhớ một trời êm ái của tuổi thơ tôi.

So-541--Anh-minh-hoa---Gian-bau---Anh-1

Đó là giàn bầu được dựng lên trước chái bếp. Ở dưới giàn bầu có cái giường tre tuy ọp ẹp nhưng cũng đủ để vài ba người ngồi hóng mát. Cạnh giàn bầu là cái ảng nước đậy bằng cái nắp gỗ, bên trên có một cái cán gáo dừa.

Đầu trần giang nắng suốt buổi, đến trưa đứng bóng về nhà là tôi chạy ngay tới cái ảng nước, múc một gáo tu ừng ực mát lành. Rồi ngả người xuống cái giường tre nằm nghỉ. Gió mát hiu hiu ru tôi chơi trò đếm bầu. Những trái bầu hiền lành lủng lẳng mắt tôi. Một trái, hai trái, ba trái… mười mấy trái, có trái bị ong châm nửa dưới teo lại tội nghiệp quá. Trái bầu ra đầu tiên cách chừng 10 ngày to nhất, mạ tôi đã cắt một nửa nấu canh với hến trưa nay, nửa còn lại để dành cho bữa ăn ngày mai. Lứa bói mười mấy trái, lứa sau chắc sẽ nhiều hơn khi thân cây bầu đang bò ra khắp giàn, hoa cũng ra dày hơn, trắng muốt. Rồi cả đàn cả lũ ong mật nữa, không biết chúng từ đâu bay về đua nhau lượn lờ tìm mật trong hoa, nhốn nháo cả lên…

Nằm đếm những trái bầu, nghe bầy ong kêu trong cơn gió mát lành của buổi trưa cuối xuân đầu hạ đã đưa tôi vào giấc trưa lúc nào chẳng hay. Buổi trưa, nắng đứng mặt ao lũ vịt bỏ việc kiếm mồi tìm bóng râm tránh nắng. Chúng kéo về dưới giàn bầu và gây ồn ào khiến con chó vện không thể nằm yên. Rứa là xảy ra cuộc đụng độ âm thanh cạp cạp, gâu gâu. Chó ỉ nhà nhưng giống vịt bầu cũng ỉ là vườn chúng nên bất phân thắng bại. Chỉ đến lúc chú gà trống choai từ trong nhà chạy ra, nhảy tít lên giàn bầu cao tuýt một hồi còi dài “ò, ó, o… o”, khi đó con chó vện và lũ vịt bầu mới chịu yên. Xong cuộc cãi vã om xòm chú chó vện ngúc đầu xuống chân giường ngủ khì; lũ vịt bầu cũng tìm nơi nằm nghỉ ngơi cạnh đó. Lúc đó chỉ còn tiếng của bầy ong bay chăm chỉ hút mật. Buổi trưa của tôi trở lại yên tĩnh nhẹ nhàng trong sắc xanh của giàn bầu và hiu hiu ngọn nồm đầu hạ…

Đôi khi chợt nhớ mớ rau sau vườn hay trái bầu tươi mạ vừa hái xuống trên giàn để chuẩn bị bữa cơm cho cả nhà. Bữa cơm đó sẽ được dọn ra ở dưới giàn bầu cạnh chái bếp để vừa ăn vừa được hóng gió. Nhớ giấc ngủ trong bình yên của khu vườn nhà cũ và từ đâu vọng về trong tôi một câu hát thật gần: “Trái tim cho ta nơi về nương náu…”

Lê Phi Tân
(Đài PT & TH Thừa Thiên – Huế)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 541

Ý Kiến bạn đọc