Truyện ngắn

Gà trống nuôi con

Khanh bật dậy như một thói quen. Kim đồng hồ chỉ 5 giờ sáng. Ánh đèn ngủ vàng ệch lấm láp trên tấm rèm cửa phập phồng gió. Cái lành lạnh của sớm mai như nũng nịu ôm siết lấy khuôn ngực trần vuông vức của Khanh níu lại. Tối qua Khanh quên đóng cửa sổ, gió thốc làm cổ họng đau ran rát. Anh rúc vào trong chăn, tự nhủ nuông chiều bản thân một chút.

Ngay ngắn trên mặt bàn, bức ảnh chụp hai vợ chồng như được khảm nắng Nha Trang. Anh cõng Nhàn trên lưng, còn Nhàn cười ngọt như ban mai. Đó là chuyến du lịch kỷ niệm 5 năm thành lập công ty. Hai đứa đã hứa với nhau sau khi cưới sẽ trở lại Nha Trang nhưng “chỉ có anh và em thôi” – Nhàn đã dụi dụi vào lưng anh thủ thỉ như vậy. Thế mà về chung một nhà được hơn 3 năm nay, hết mua nhà rồi sinh con chẳng có tuần trăng mật.

Lọ hoa oải hương ngả đầu vào ngọn gió đi lạc. Nhàn mê mệt hoa oải hương, không có cái hương thơm tím nồng nàn ấy dập dìu trong phòng thì Nhàn không ngủ được. Sớm chủ nhật hàng tuần, Khanh chạy ra shop hoa tươi đầu phố mua hai bó hoa oải hương. Ông chủ đã quen nên luôn để dành cho Khanh kể cả những hôm mưa gió. Một bó cắm vào lọ pha lê trong phòng hai vợ chồng, một bó đem ra mộ Nhàn.

Khanh lồm cồm bò dậy, với tay lấy chiếc áo phông vắt ở thành giường. Nền gạch men lành lạnh mơn man gan bàn chân. Anh vào nhà vệ sinh vỗ vỗ nước lên mặt, mấy giọt nước đuổi theo nhau chạy dọc từ cổ xuống ngực rồi bụng khiến anh tỉnh ngủ. Ngó sang phòng con thấy nó vẫn say tròn giấc ngủ, Khanh đem quần áo trong máy giặt lên phơi ở sân thượng của chung cư.

Gió lồng lộng thổi tung mớ tóc lòa xòa trước trán, mắt hơi cay cay. Khu phố ướt đẫm ban mai đang trở mình thức dậy. Con đường nhớp nháp mỗi khi có bánh xe chạy qua. Mấy hôm nay, trời hay thả mưa len lút vào đêm. Hai vợ chồng chị Sếu bán phở với đứa con đang dọn hàng ra. Anh đã từng có một gia đình ấm cúng như thế cho đến khi vụ tai nạn ấy xảy ra. Nó đã cướp đi người phụ nữ mà Khanh yêu thương nhất. Anh đã gục xuống đường khi nhìn thấy máu loang dần loang dần khắp người Nhàn và nó vẫn cứ mãi loang đỏ cả những giấc mơ của anh suốt một năm qua. Khanh đã tự trách mình nhiều lắm, giá như hôm ấy anh không tham công tiếc việc tăng ca, Nhàn đã không phải tất tả chạy từ tòa soạn qua trường học đón con và Nhàn đã không bị chiếc taxi chạy ẩu tông phải. Mỗi lần giá như là một lần Khanh không thở được. Giá như cuộc đời không phải nói “giá như”. Người ta chỉ nói giá như khi mọi chuyện đã quá muộn, không thể thay đổi được nữa.

Anh-minh-hoa---Ga-trong-nuoi-con

Từ ngày Nhàn mất, Khanh ít nói hơn hẳn. Bình thường Khanh luôn là người pha trò cho anh em đồng nghiệp những trận cười phớ lớ nhưng bây giờ cạy miệng cả ngày cũng chẳng được một câu. Anh lặng lẽ đi về như cái bóng. Anh không trà đá tán gẫu cổng công ty, không tụ tập bia hơi bờ hồ, không tham gia chuyến du lịch thường niên của cơ quan. Người này bảo anh muốn chắt chiu từng giây phút dồn hết cho cu Bo, cũng đúng. Người kia thì nói anh chưa đứng vững sau cơn bão ập tới bất ngờ, cũng phải. Người mình yêu thương nhất biến mất mãi mãi chỉ sau một cái chớp mắt. Mỗi sớm mai thức dậy chợt nhận ra bên cạnh mình là khoảng trống, mỗi chiều nhập nhoạng trở về nhà, căn bếp lạnh tanh không có hơi ấm bàn tay Nhàn… nỗi đau ấy thành hình trong Khanh mà anh có thể sờ thấy được. Có những đêm cu Bo giật mình thức giấc khóc ré lên đòi mẹ, anh luống cuống chẳng biết phải làm sao, ôm siết con vào lòng bật khóc theo.

Có tiếng gọi với đằng sau lưng:

- Anh Khanh…

Huyền – cô hàng xóm trên tầng 9 bước lại đứng cạnh anh:

- Em xuống phòng anh gọi mãi không thấy biết ngay anh ở trên này. Sao anh đứng thừ người ra vậy? Anh nhớ chị Nhàn à?

- À… Ừ… anh lên phơi quần áo, tìm anh có chuyện gì đấy?

- Em nấu nồi chè đậu đỏ, múc một tô cho anh với cu Bo ăn sáng. Sao sáng sớm anh đã cởi trần thế, không khéo lại cảm lạnh đấy!

- Ừ, cảm ơn em, đưa bát chè anh bưng xuống đỡ mất công em phải lặn lội xuống phòng anh lần nữa. Cu Bo thích chè cô Huyền nấu lắm!

Một tay cầm chậu, một tay bưng bát chè Khanh chạy nhanh xuống cầu thang. Gọi rạc cả cổ, cu Bo mới vùng vằng bước xuống giường, vừa dụi dụi mắt vừa thất thểu vào nhà vệ sinh. Khanh nặn kem đánh răng vào bàn chải nhỏ tí hon cho nó, hai bố con cùng đánh răng. Giờ đây hạnh phúc nhỏ nhoi của Khanh chỉ là nhìn cu Bo tự lau mặt sạch sẽ. Từ ngày mẹ nó mất, Khanh dạy nó tự lập mọi việc, tự vệ sinh cá nhân, tự ăn, tự học bài, tự lên giường đi ngủ… Anh bế bổng Bo lên cao qua đầu, nó dang rộng hai tay miệng kêu u u chơi trò máy bay. Hạ cánh xuống bàn ăn, thằng bé thích thú cười khanh khách nằng nặc đòi: “Bố cho Bo đi máy bay nữa đi”, “Bo phải ăn hết veo bát chè đậu đỏ này cho bố đã”. Cu Bo hào hứng múc nhoay nhoáy khiến Khanh phải luôn miệng nhắc: “Khéo sặc… khéo nghẹn bây giờ”.

Khanh dắt xe ra cổng, bế con lên xe, cài đai an toàn rồi rồ ga chở con đến trường. Trường mầm non của con ngược đường công ty nên anh thường phải đưa con đi học sớm rồi quay lại chỗ làm cho kịp giờ. Nhiều hôm đi nửa đường mà lòng cứ băn khoăn không biết ấm nước trên bếp đã tắt lửa chưa hay cửa tủ lạnh đã đóng kín chưa.

Đến công ty, như thường lệ trên bàn làm việc có một ly cà phê nóng hổi tỏa khói. Hùng – thằng bạn đồng nghiệp nói với từ dãy bàn đối diện:

- Sướng nhá, ngày nào cũng được gái xinh mua cà phê cho – Hùng nháy mắt rồi quay sang mấy người ngồi cạnh – Thế mà thằng Khanh cứ lạnh như tiền ấy, đến tội con bé Thủy!

Khanh chẳng nói chẳng rằng, thả mình đánh phịch xuống ghế rồi mải miết ghi ghi chép chép, tính tính toán toán. Gần trưa, anh ngước mắt lên thì thấy Thủy đứng trước mặt, tươi tắn:

- Anh Khanh đi ăn trưa với em nhé! Em mới biết một quán đồ Hàn ở gần công ty mình, ngon lắm!

- Anh đi ăn với mấy đứa cùng phòng, em đi luôn cho vui.

Thủy gượng gạo gật đầu đồng ý. Khanh biết Thủy thích Khanh, quan tâm Khanh nhưng giờ đây anh chưa thể chấp nhận một người phụ nữ nào khác ngoài Nhàn xuất hiện trong căn nhà của anh, xuất hiện trong trái tim anh.

Cứ vừa ngơi tay là Khanh lại mở điện thoại chăm chú xem camera ở lớp học của cu Bo, xem con ăn được không, ngủ được không, có bị bạn nào bắt nạt không. Khanh không bao giờ tăng ca, nếu công việc dồn đống thì anh mang về nhà tranh thủ làm khi con say giấc ngủ. Anh không muốn con phải đỏ hoe mắt đợi như cái ngày mẹ nó mất. Hôm ấy, làm xong thủ tục với công an và đưa vợ về nhà tang lễ, Khanh chạy đến nhà cô giáo đón con lúc 9 giờ tối. Nó đeo balô sẵn trên lưng ngồi ở bậu cửa ngóng ra ngõ, vừa thấy bóng anh, nó quýnh quáng lao ra chẳng buồn xỏ dép. Bế bổng cu Bo lên, nó vùng vằng giãy giụa, đấm thùm thụp vào ngực anh khóc nấc: “Sao bố đón con muộn thế?”.

Hôm nay, Khanh xin sếp cho về sớm vì cô giáo gọi điện bảo cu Bo biêng biêng sốt, nổi mấy nốt đỏ ở cổ chân. Đang có dịch sốt xuất huyết, chung cư anh ở năm, sáu người phải nhập viện. Phi xe đến trường con mà anh cứ nhấp nhổm, yên xe như biến thành cái lò than đỏ rực. Đón con về, thằng bé cứ mềm nhũn gục đầu vào lưng anh. Vừa đến cổng chung cư anh do dự vài giây rồi vội quay xe lại chạy thẳng vào bệnh viện.

- Alo, Huyền hả? Em có thể xuống phòng anh lấy mấy bộ quần áo của cu Bo đem vào bệnh viện giúp anh được không? Chìa khóa anh để ở dưới chậu cây trước cửa nhé. Cảm ơn em!

- Cu Bo làm sao hả anh?

- Cháu bị sốt xuất huyết, anh đang làm thủ tục nhập viện cho nó.

- Vâng, em chạy qua liền ạ.

- Cảm ơn em nhiều nhé!

Cu Bo thiếp đi, xanh xao lọt thỏm giữa một màu trắng toát của ga giường, chăn, gối và tường. Lòng thòng dây truyền dịch. Dòng nước mắt bất giác chảy xuống từ khóe mắt nhắm nghiền của thằng bé. Chắc hẳn nó đang đau và mệt mỏi lắm. Khanh thấm nước mắt cho con mà buốt cả lòng. Có Nhàn chắc thằng bé chẳng ra nông nỗi này, chỉ tại anh vụng về chẳng biết chăm con. Huyền vỗ vai anh:

- Anh tranh thủ ra ăn cơm đi cho nóng, để em trông cu Bo cho! Em nấu từ nhà mang đi đấy!

- Thôi Huyền cứ về đi, chút đói anh ăn chứ giờ miệng chát đắng chẳng nuốt nổi.

- Anh không ăn thì lấy sức đâu mà chăm con. Tối nay để em ở lại cùng anh, chứ mình anh xoay xở thế nào.

- Chút anh sẽ ăn mà, em yên tâm, thôi em cứ về đi, còn bác gái ở nhà nữa, Huyền giúp bố con anh như vậy là anh cảm ơn lắm rồi.

- Sao anh cứ khách sáo với em vậy nhỉ? – Nói rồi Huyền đặt cặp lồng cháo lên bàn, quay ngoắt ra về.

Khanh ngồi thừ, lòng rối bời.

Đêm bệnh viện lạnh lẽo. Khanh thiếp đi trên băng ghế ngoài hành lang. Anh thấy Nhàn kéo chiếc áo buông thõng một nửa xuống đất đắp lên người cho anh. Rồi Nhàn đứng ngoài cửa sổ đăm đắm nhìn con, chắc Nhàn sợ làm con giật mình thức giấc. Nhàn vẫn luôn bên cạnh bố con Khanh, anh tin điều đó.

Đào Mạnh Long
(Huyện Vĩnh Bảo, TP. Hải Phòng)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 467

Ý Kiến bạn đọc