Tản văn

Em gái

 

Nó là chị cả trong gia đình. Tốt nghiệp trung học phổ thông nó không thi đại học mà lên thành phố tìm việc làm để phụ giúp ba mẹ lo cho các em. Nó an phận với công việc phục vụ tại hai nhà hàng ăn uống; chăm chỉ, hiền lành nên được mọi người thương.

Nhận lương nó dành ra một phần trả tiền trọ và mua sắm đồ cá nhân thiết yếu, còn lại nó ra bưu điện gửi về hết cho gia đình. Nó hạnh phúc khi mấy đứa em học hành giỏi giang. Đứa thứ hai đã vào được đại học. Bây giờ nó không còn gửi tiền về cho gia đình nữa mà gửi thẳng cho em gái.

- Chị Hai, em xin ít tiền nghen? – Đứa em điện thoại thỏ thẻ xin nó.

- Ừ, đợi chị mấy hôm nữa nhận lương chị gửi tiền vào cho.

So-610--Anh-minh-hoa---Em-gai---Anh-1

Một hôm nó ốm. Nó không muốn nói cho gia đình biết vì sợ ba mẹ lo lắng. Ở đất khách quê người nó tủi thân khóc vì cô đơn và nhớ nhà. Đúng lúc, chuông điện thoại reo. Của em gái.

- Chị Hai ơi, em xin ít tiền.

Đang trong lúc ốm đau, chưa hết tháng mà đây là lần thứ ba em gái điện thoại xin tiền. Một chút bực bội trong người, nó quát:

- Tiền làm gì mà tiêu lắm thế?

- Dạ, em đóng tiền học lại ạ! – iọng nhỏ em thì thào.

Nghe cụm từ “học lại” nó càng bực. Nó quát luôn trong điện thoại:

- Mày tưởng tao kiếm tiền dễ lắm không bằng? Tao thì nai lưng ra kiếm tiền, còn mày chỉ việc ăn với học mà cũng không xong? Lúc nào cũng tiền, tiền, tiền!

Nó tắt máy và chìm vào trong cơn đau đầu, cơn sốt hầm hập.

Một thời gian sau, dì nó điện thoại lên:

- Con đã biết tin gì chưa? Em gái con nhập viện mấy ngày rồi mà bác sĩ vẫn chưa tìm ra nguyên nhân. Tội nghiệp con bé, chắc nó sợ đi khám tốn tiền nên khi bệnh nhẹ thì không nói với gia đình, đến khi bệnh nặng như vầy.

Mắt nó nhòa lệ, bất thần khi nghĩ tới đứa em gái và những lời nói nặng nhẹ của nó mấy hôm trước.

Cao Văn Quyền
(Q. Đống Đa – Hà Nội)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 610

Ý Kiến bạn đọc