Đối thoại Internet

Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh

Tình cờ nghe các ngụy dân chủ truyền đạt cho nhau các bài học đau thương khi dựa vào lực lượng yểm trợ hải ngoại để “đấu tranh dân chủ”, để “lật đổ cộng sản” mới thấy nghề làm “dân chủ” kiếm ăn thật lắm rủi ro, chứ không phải “vinh quang”, “tự hào” như họ vẫn giương gân, lên cốt với nhau mỗi khi muốn chứng minh là “nạn nhân chế độ”, là “nhà đấu tranh dân chủ” chính hiệu… Sớm nhất, vài ngày gần đây,  ngụy dân chủ béo phì Đinh Quang Tuyến đưa lên mạng một clip nằm lăn ra trên đường phố TP. Hồ Chí Minh, vu cho một thanh niên đang nổi là Phan Hùng đánh đập. Chưa thấy dư luận trong nước bàn gì, hàng loạt các trang mạng cờ vàng ba que hải ngoại đã lên tiếng vạch rõ sự bịp bợm, tự thương để xin tiền trời cấp từ các nguồn quỹ ngụy dân chủ.

Gần đây nữa là Trần Anh Kim, Lê Thanh Tùng là nạn nhân của đám cờ vàng bịp bợm. Nhóm lừa đảo này bị Trương Minh Tam ví von “bán máu người trong nước, hút mủ người hải ngoại”, không khác gì Đào Minh Quân, Nguyễn Hữu Chánh, Nguyễn Sỹ Bình… Chúng lợi dụng sự ảo tưởng, muốn nhanh chóng “giành chính quyền” để trở thành chính khách được chia chỗ nọ chỗ kia đến phát cuồng của các nhà ngụy dân chủ để thổi phồng các con mồi lên chín tầng mây, gửi tiền và làm truyền thông trên đài báo quốc tế, mớm mồm mấy dân biểu nọ kia, thậm chí cả lừa đảo, dựng chuyện khi biết khả năng ngoại ngữ, trình độ thẩm định thông tin hạn chế, nếu không nói là mù tịt và sự cả tin ngây thơ của các “con mồi”. Một số kẻ tinh vi, xảo quyệt còn đưa ra “bằng chứng” tổ chức, phong trào của chúng ở Mỹ được NED và cả thủ tướng, tổng thống, thượng nghị sỹ… ủng hộ, sẽ sẵn sàng can thiệp nếu bị bắt, sẽ dựng tượng đài thành lãnh tụ phong trào dân chủ Việt nếu bị đàn áp… khiến con mồi say lờ đờ, mất đi hoàn toàn khả năng “nghi ngờ” tối thiểu. Khi cá cắn câu, chúng chuẩn bị rình rang cho sự ra đời tổ chức nọ, mặt trận kia, với sự tham gia của truyền thông phương Tây, chính trị gia có ảnh hưởng… Rồi khi con mồi bị chính quyền trong nước bắt, xử tù, thì chúng quẫy đuôi, làm truyền thông để “bán máu” đồng bọn trong nước tiếp, khai thác nhận thức hạn chế về tình trạng trong nước của các kiều bào, rút ví ra cứu mạng cho con mồi trong nước, nhưng kỳ thực lại phục vụ cho chúng tiếp tục săn các con mồi khác. Hiểu rõ “quy trình” này mới thấy, nhiều khi công an, chính quyền “chán” bắt các “lãnh tụ” ngụy dân chủ, xem chúng như những “công dân đặc biệt” (tương đương ưu đãi dành cho bệnh nhân tâm thần phân liệt), sẵn sàng gửi đi Mỹ, Tây phương “chữa bệnh” giùm vì trình độ “chữa bệnh” trong nước đã bó tay toàn tập. Nhưng nếu không bắt, xử lý những kẻ mắc bệnh “vô phương cứu chữa” lại tiếp tục gieo mầm bệnh và được các “chính khách phương Tây” lúc nào sẵn sàng thổi ống đu đủ, vì vậy dẫu chẳng muốn cũng phải “bắt cóc bỏ đĩa” vài con ngáo nhất. Căn bệnh này bắt nguồn từ quy trình truyền thông thiện chiến và thủ đoạn thiện nghệ “gây nghiện” được tích lũy từ nhiều “mô hình” thành công của Mỹ và phương Tây không hề mất xương máu và vẫn chiến thắng, nên có vẻ như các con bệnh ở đâu được họ chĩa vào là nhanh chóng trở thành “dịch bệnh” không có vắc-xin ngăn chặn trong thời đại công nghệ thông tin hiện đại này. Tuy nhiên, có vẻ các ngụy dân chủ trong nước làm ăn cũng kém, nên sau khi các thế lực thù địch hải ngoại vớ được món hàng Công giáo, nhiều ngụy dân chủ “ra đường”, mất bát cơm, thậm chí bị bỏ rơi thảm hại. Trần Anh Kim, Lê Thanh Tùng là ví dụ mới nhất. Phiên tòa phúc thẩm ngày 26/5/2017, giữ y án 13 năm tù giam đối với cựu trung tá Trần Anh Kim và 12 năm tù giam đối với cựu chiến binh Lê Thanh Tùng mà tòa sơ thẩm đã tuyên hồi tháng 12/2016. Theo cáo trạng của Viện Kiểm sát Nhân dân tỉnh Thái Bình, Trần Anh Kim đã chấp hành xong án tù 5 năm 6 tháng và cả hình phạt quản chế 3 năm từ tháng giêng năm 2015. Luật sư của vụ này là Trần Thu Nam và vài luật sư dân chủ khác đã không giúp gì thêm được cho các thân chủ, ngoài việc đưa kết quả và xuyên tạc phiên tòa cho các báo phản động nước ngoài.

Qua tường thuật của fb Nguyễn Quang Minh trực tiếp tham dự phiên tòa cho biết: Kim bị đồng bọn bỏ rơi không thương tiếc, không stt nào trên Facebook chia sẻ, không một “đồng đội” nào có một câu nói “hiệp thông”, không có ai đến tòa để “ủng hộ”… Đau hơn, người nhà Trần Anh Kim bỏ rơi Kim vì họ đã hết lời khuyên can đưa Kim trở lại đường thiện Kim không nghe. Người vợ trẻ của Kim không đoái hoài, có lẽ nguyên nhân nằm ở chỗ không một cá nhân, tổ chức “yêu nước” nào chia sẻ với cô, hỗ trợ cho cô thăm nuôi và đấu tranh đòi tự do như lần đi tù trước. Người dân nơi Kim càng tiệt nhiên không ai ủng hộ ông này… Có thể nói đây là phiên tòa hiếm hoi, các “tù nhân lương tâm” cô độc thực sự.

Có lẽ đây là phiên tòa hiếm hoi mà công an không phải lo đến chuyện đảm bảo an ninh, trật tự. Nghe nói trước khi tham gia khởi sự đảng “Lực lượng Quốc gia dựng cờ dân chủ” này, cả Tùng và Kim đều là thành viên Khối 8406 mà hiện có linh mục Phan Văn Lợi vẫn đều đều sản xuất báo cáo “thành tích” hàng năm trên mạng. Đồng thời, ông Kim còn là thành viên của “Đảng Dân chủ Việt Nam” do Lê Công Định làm “Tổng thư ký”, hiện bậu xậu vẫn còn nguyên do Nguyễn Sỹ Bình, Nguyễn Tiến Trung chủ xị. Đó là chưa kể đến hội Cựu tù nhân lương tâm gì đó do Phạm Bá Hải, Lê Công Định, Nguyễn Vũ Bình, Phan Văn Lợi… đang điều hành đều trực tiếp có “sứ mệnh” hỗ trợ cho những “tù nhân lương tâm” như Kim, Tùng hay vận động “trả tự do” cho những người này với nguồn kinh phí được chu cấp rất dồi dào. Nhưng tất cả đều im tiếng. Lý do rất đơn giản. Các quan thầy không duyệt chi, đã quyết định ném những ngụy dân chủ này vào sọt rác thì các đệ tử đâu dám chi.

Liệu các ngụy dân chủ có còn nhớ câu thơ trong Truyện kiều của Nguyễn Du: Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh…

Thư Tổng
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 454

Ý Kiến bạn đọc