Giới thiệu sách

Dừng lại để… nghĩ

Dừng lại để nghĩ là tập truyện ngắn của tác giả Đinh Thùy Hương. Bằng lối viết cổ điển, nhiều chi tiết, khả năng phân tích tình huống, tính cách nhân vật khá tinh tế, tập truyện miêu tả thân phận đàn bà truân chuyên, bất hạnh… thông qua 18 truyện ngắn: Hồ trong lòng núi, Phận gái má hồng, Chuyện ở V, Nắng dọc triền sông, Những buổi chiều màu tím, Bão lòng…

Bia-sach-Dung-lai-de-nghi

Nhân vật nữ chính trong Hồ trong lòng núi là một phụ nữ đa cảm, yếu đuối, yêu Đinh – gã đàn ông táo tợn, si tình, buôn hàng cấm nên bị vào tù. Trong lúc chờ đợi người yêu mãn hạn tù, chị cặp bồ với gã đàn ông “đầu hói quá nửa (…) tiêu tiền chùa không tiếc tay” (tr.11) và chấp nhận cảnh làm vợ bé để có tiền. Khi người yêu sắp về nhà, nhận thấy mình không còn xứng đáng với tình cảm của Đinh, chị đã quyết định tự tử. Số phận của nhân vật chính trong Phận gái má hồng thì “gây cấn” theo một kiểu khác: trước đám cưới với Hoàng, chị đã uống rượu chia tay với Quyết – người yêu suốt 3 năm trời và “đứa con trong bụng bây giờ là của ai thật tình tôi không thể xác định” (tr.44). Để bảo vệ hạnh phúc gia đình, cô quyết định phá thai và cắt đứt hoàn toàn liên lạc với Quyết.

Hà bụng mang dạ chửa (khi chưa đám cưới), bỏ học (lớp 12) để về làm dâu trong sự đay nghiến, khinh khi từ phía gia đình chồng, cũng như hứng chịu sự bình luận ác ý từ hàng xóm láng giềng (Phận đàn bà); cô con gái sẵn sàng làm single mom vì chứng kiến cảnh cha mẹ cưới hỏi đàng hoàng nhưng cha mình vẫn sẵn sàng bỏ đi theo người đàn bà khác mà không màng đến cái gọi là tình nghĩa hay trách nhiệm (Phía dưới sông trôi), hay “Bốn mươi tuổi ở cái xứ đồi lô xô này kể cũng không phải là ít ỏi gì. Nhưng với cuộc đời dằng dặc những thị phi với người đàn bà không chồng mà có con thì khác” (tr.130, Những ngày tháng chạp). Đặc biệt, tác giả miêu tả hình ảnh người phụ nữ nhẫn nhục chờ đợi chồng mình ngày qua ngày mà không một lời oán trách dù biết ông ta đã có người phụ nữ khác (Nắng dọc triền sông).

Những bước chân trong đời là truyện khá lạ và hay so với các truyện khác trong tập, khi nhân vật chính là “tôi” lên chuyến tàu tốc hành đi về phương Nam, gặp người đàn ông xa lạ trên sân ga lúc 4 giờ sáng: “Chúng tôi ăn trong im lặng và cụng ly trong yên lặng (…). Người đàn ông ra đi vào lúc 5 giờ 30, khi ấy thành phố đã bắt đầu rục rịch chuyển mình” (tr.64). Sau này cô gái còn có dịp gặp gỡ ông ấy một cách vô tình và “Trông ông vẫn cô độc như một sinh vật bị thượng đế bỏ quên trong cuộc sống. Chúng tôi tìm được một nơi yên tĩnh để nghe một bản nhạc đồng quê. Mưa phương Nam đêm ấy không ồn ào mà thoảng nhẹ, mơn trớn” (tr.68). Trong khung cảnh mưa đêm, rượu, tiếng cười, sự cuồng điên, tự do của cô gái cùng những lời chia sẻ, cảm thông đã kéo hai tâm hồn cô đơn đến với nhau và trong phút yếu lòng “ông nói ông muốn đánh đổi tất cả những gì đang có để có được tôi trong cuộc đời này” (tr.70). Nhưng tình cảm đó quá chông chênh và phiền muộn khi chính cô mang nặng cảm giác tội lỗi vì đã phá vỡ hạnh phúc gia đình người khác. Rốt cuộc cô đáp lại tình cảm với anh trưởng phòng, người gợi nhớ đến gương mặt của xơ Tâm “quá nhẫn nhục và buồn rầu” (tr.67) nhưng ở khía cạnh khác, lại đem đến cảm giác vừa êm đềm, vững chãi mà lại ấm áp.

Tác giả sinh năm 1982, quê quán Thanh Sơn – Phú Thọ, hiện là giáo viên THPT Thanh Sơn – Phú Thọ. Sách đã in: Mùa hoa gạo đi qua (tập truyện ngắn, NXB Kim Đồng, 2004), Góc khuất trái tim (tập truyện ngắn – NXB Kim Đồng, 2006), Lạc lối giữa rừng (NXB Văn hóa Sài Gòn, 2006).

Ngọc Anh
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 406