Thơ

Dự cảm

Tặng Hoàng Thế Miên.

 

Trước trận mưa rễ si trắng thả
Cây bàng sang đông thay lá
Dự cảm thiên nhiên…

Những vòng ra-đa quay tìm
Pa-ra-pôn
Trung tâm bão
Vệ tinh thông báo
Trữ lượng vỉa than, mỏ dầu
Có gì giống nhau
Có gì không giống nhau
Dự cảm!

Tôi nhận được ánh sáng
Đôi mắt đen
Nhưng cô gái thì xa mãi
Và trong tôi còn cô gái ấy

Và hàng cây
Tưới tắm hàng ngày
Trong thí nghiệm
Lá vẫy chào tôi
Và ai
Vừa bứt cành khỏi màu xanh
Đi qua
Cây đứng lặng
Dự cảm!

Chúng ta đang kiếm tìm dự cảm
Trong thế giới đổi thay
Tổng thống nhậm chức nhiệm kỳ hai
Quốc phòng tăng vọt
Thủ tướng yêu hòa bình bị ám sát
Ê-tô-ê-pi hạn hán kéo dài
Ai giúp?…
Và trận mưa ở Hà Nội – Hà Sơn Bình hơn 600 ly mét

Những cánh đồng lúa chín chìm
Những bức điện bạn bè đầu tiên
Chia sẻ
Dự cảm – dự cảm

Thành phố lớn lên
Năm hai nghìn
Năm hai nghìn lẻ nữa…
Anh sống hoặc tôi sống
Con chúng ta tồn tại…
Chúng ta đang hoàn thiện
Tôi đang hoàn thiện
Bằng cách nào
Con người có hơn hai triệu năm hoàn thiện
Bao nhiêu thánh thần xuất hiện
Có cái gì giống cái đẹp vĩnh viễn
Cái đẹp chúng ta sáng tạo ra
Cái đẹp có cánh
Con người bay…
Cả chính chúng ta đã sinh bao ràng buộc này
Trật tự những ràng buộc
Trong thế giới đổi thay…

Dự cảm lặng lẽ
Có thể nhờ dự cảm lặng lẽ
Con người đang tìm ra cái ác
Cái ác lẩn không nhìn thấy trong nhà kính pha lê
Cái ác nằm trên cái pít và các bài toán

Trên máy tính hệ bốn
Của vi mạch chức năng
Của vi mạch xử lý
Và cái xấu
Làm trống rỗng tâm hồn
Sự ích kỷ, sự nô lệ
Trong trang sức đồ vật
Lại mong dự cảm có thật
Về tình yêu
Hoàng hôn chiều
Bàn tay trong bàn tay run rẩy
Và nụ hôn sáng lên lấp láy
Có thể là mắt, có thể là sao
Ấm áp nhau
Vì nhau
Tồn tại!
Vì sự ra đi của mỗi người về bên kia thế giới
Và tội ác
Tội ác phải được diệt!
Và chúng ta lại mong
Dự cảm về sự đoàn kết
Trong thế giới đổi thay
Trước thiên nhiên khắc nghiệt
Chúng ta nhớ những viên thuốc, hộp sữa
Cho các em bé ở vùng bão lụt…

Và tôi nghe giữa thành phố trong gió
mờ tỏ điều thân thiết
Tiếng lao xao sóng biển, bầu trời
Tiếng bước chân con tôi
Khua vang mặt đất
Con đường từ lớp một đến lớp mười hai
Và dự cảm của mẹ
Cây bưởi đơm hoa
Khí thở tinh khiết không ô nhiễm
Buổi sớm công viên
Tiếng cười của câu lạc bộ người già đông thêm
Cứ như thế
Tôi dự cảm về tôi
Về con người
Không mất
Như trái đất!

Và tôi nghe trong bình minh tơ non
Tiếng gà cúc cu gáy gọi
Ngày mới – Ngày mới – Ngày mới!

Nguyễn Hoa
Tuần Báo Văn Nghệ Tp.HCM số 484

Ý Kiến bạn đọc